Tên lửa S-71K và S-71M được cho là những vũ khí nằm trong hệ thống trang bị của tiêm kích Su-57 và đã được sử dụng trong các cuộc tấn công nhằm vào Ukraine. Những thông số được công bố gây chú ý không chỉ bởi các đặc tính riêng biệt của từng loại đạn mà còn bởi cách chúng được thiết kế và sử dụng.

Tên lửa S-71K được trưng bày tại triển lãm El Alamein (Ai Cập). (Ảnh: EDR)
Theo thông tin được công bố, S-71K sử dụng động cơ phản lực cỡ nhỏ R500 do công ty Reynolds của Nga phát triển. Điểm đáng chú ý là tên lửa này được thiết kế với khả năng sử dụng nhiều lần và được trang bị dù để hỗ trợ quá trình hạ cánh sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
S-71K mang một quả bom hàng không nặng 250 kg làm đầu đạn. Tuy nhiên, chính thiết kế này lại đặt ra một số câu hỏi về cách tên lửa có thể phát huy khả năng "đa năng" được công bố.
Một điểm khác đáng chú ý là Nga thừa nhận S-71K chỉ có thể được mang trên giá treo bên ngoài của Su-57. Điều này đồng nghĩa máy bay phải mang vũ khí bên ngoài thân, làm ảnh hưởng đến đặc tính tàng hình vốn là một trong những yếu tố quan trọng nhất của Su-57.
Vì vậy, vấn đề được đặt ra là mục đích thực sự của một loại "bom bay" như S-71K khi nó khiến Su-57 phải hy sinh một phần khả năng tàng hình để mang theo.
Đối với S-71M, thông tin được công bố cho thấy loại vũ khí này có thể tồn tại dưới hai phiên bản khác nhau.
Phiên bản 1 có tầm bắn được công bố lên tới 500 km, mang đầu đạn phân mảnh nổ mạnh nặng 70 kg. Hệ thống dẫn đường được cho là sử dụng các yếu tố "thị giác máy tính" để xác định và tấn công mục tiêu.
Trong khi đó, thông tin về phiên bản 2 hạn chế hơn nhiều. Phiên bản này có kích thước nhỏ hơn phiên bản 1 và chỉ được trang bị đầu đạn nặng 5 kg.
Chính khối lượng đầu đạn rất nhỏ này khiến phiên bản 2 trở thành biến thể gây nhiều thắc mắc nhất. Với đầu đạn chỉ 5 kg, hiệu quả thực tế của loại đạn này trong một nhiệm vụ tấn công mục tiêu ở khoảng cách xa vẫn là vấn đề cần được xem xét.