Góc thơ: Vũ Quần Phương

Suckhoedoisong.vn - Nhà thơ Vũ Quần Phương tốt nghiệp bác sỹ năm 1965. Ông là Tổng biên tập báo Người Hà Nội và là Chủ tịch Hội đồng thơ của Hội Nhà văn Việt Nam. Bài thơ "Trái tim con người" ông viết dành tặng những người thầy thuốc.

Vũ Quần Phương, tên thật là Vũ Ngọc Chúc. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hiện sống ở Hà Nội.

Tốt nghiệp bác sỹ năm 1965. Làm việc ở Bộ Y tế . Từ 1972 chuyển hẳn sang viết văn.

Đã làm việc ở Đài Tiếng nói Việt Nam (phụ trách Buổi Tiêng thơ); Nhà xuất bản Văn học (trưởng ban Văn học hiện đại); Hội Văn nghệ Hà Nội (Chủ tịch Hội), báo Người Hà Nội (Tổng biên tập); Hội Nhà văn Việt Nam (Chủ tịch Hội đồng thơ)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác phẩm đã xuất bản:

Thơ: Cỏ mùa xuân (in chung với Văn Thảo Nguyên, 1969), Những điều cùng đến (1983 - Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam), Cát sáng (in chung với Bằng Việt, 1985), Vết thời gian (1996 - Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam), Quên chữ quên câu (2000 - Giải thưởng Ủy ban các hội liên hiệp VHNT), Giấy mênh mông trắng (2003 - Giải thưởng các hội liên hiệp VHNT), Chỗ ấy sóng (2007), Chân trời sau chân trời (2011), Tuyển tập  thơ (2012)...

Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật đợt II năm 2007.

 

 

TÓC  TRẮNG

Mây trắng - hành trang của trời xanh

Tóc trắng - chút hành trang của tuổi

Chân đi chưa thấy mỏi

Tay còn chờ nắm những bàn tay

Tóc thích màu mây

Thì cứ trắng

Trắng – nó im lặng trắng

Chính mình cũng không hay

Một hôm tỉnh dạy nhìn gương. Lạ

Rồi lặng ngồi thương những tháng ngày

Tháng ngày chất cả trong màu trắng

( Trắng là quang phổ đỏ, da cam,

vàng với lục, lam, chàm, tím nữa)

Vui, buồn, sướng, khổ... hoá mây bay

Đời người một cõi mênh mang thế

Tóc trắng bay ngang mỗi dấu giày

 

 

DIÊM

Que diêm sống

khi đang chết

Nằm trong hộp tối bao nhiêu ngày

chỉ để một phút giây

bừng sáng

Ánh sáng đựng ở đâu?

Không ở gỗ

không ở chất diêm sinh

mà ở phút rùng mình

va chạm

 

 

TRÁI TIM CON NGƯỜI

Tặng các bạn thầy thuốc

Anh nghe nó vạn lần anh có hiểu nó không

Cái nhịp sống bồn chồn trong ngực ấy

Tiếng nó đập hay tiếng đời thức dậy

Đã làm ta ngồi lặng những đêm sâu

Nó thì thào với gió thổi bờ lau

Nó khô lạnh lầm lì như đá sắt

Cơn mạch vành hay một lời nói ác

Có thể làm nó chết lúc đang vui

Nó dễ đau vì một ánh mắt người

Đừng để nó gặp cái nhìn lạnh giá

Nó sống được giữa cực hình hành hạ

Khi trong đời còn chỗ nó yêu thương

Cao cả thấp hèn dở dại dở khôn

Là nó đấy. Tầm thường nông nổi lám

Nó xanh xám đâu vì thông nhĩ, thất

Mà chỉ vì vụt tắt một tình yêu.

Nó là trái tim, đừng trách nó nhiều

Nhất là những trái tim đập ngoài lồng ngực

Anh hãy cúi xuống đi mà nghe nhịp đập

Trang giấy này. Có giống tiếng tim không ?

VŨ QUẦN PHƯƠNG

 

 

 

(SKĐS)

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Góc thơ: Vũ Quần Phương

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT