"Đời nào vui bằng đời thương hồ xuống biển lên nguồn, gạo chợ nước sông". Câu hát quen thuộc đó của khách thương hồ cứ lan xa trên sông nước đồng bằng sông Cửu Long. Trên xứ sở của sông ngòi kênh rạch chằng chịt, từ lâu đã hình thành giới thương nhân lấy ghe làm doanh nghiệp, văn phòng và có khi là nhà lênh đênh trên sông nước. Họ là những người thu mua gạo, trái cây…Những chuyến ghe xuôi ngược dòng Cửu Long mang hàng hoá toả đi khắp nơi, qua bao đời nay đã hình thành một "nền kinh tế văn hoá sông nước" mang tính cộng đồng giúp cho việc giao lưu văn hoá kinh tế phát triển của cư dân vùng sông nước miền Tây Nam Bộ.
|
Đời thương lái gắn liền chiếc ghe.
|
Anh Lê Văn Cam quê miệt vườn Kế Sách - Sóc Trăng năm nay gần 50 tuổi nhưng đã hơn 15 năm ngang dọc sông nước. Hồi trẻ, anh là lính tình nguyện sang chiến trường Campuchia. Ra quân, anh về quê làm ruộng, lên liếp trồng cây ăn trái, nhưng trái được mùa luôn bị tư thương ép giá. Quẫn quá, anh Cam giao ruộng lại cho anh em, gom góp hơn chục triệu đồng mua chiếc ghe 10 tấn bằng gỗ dên dên và vài triệu làm vốn, vợ chồng lên ghe sống đời thương hồ. Ban đầu, anh đi ghe tứ xứ, nơi nào trái cây vô mùa, giá rẻ là anh tới. Còn gần chục năm nay, anh chỉ quanh quẩn miệt vườn ở Sóc Trăng. Nghề sông nước có tiền ra tiền vào, lại được đi đây đó, biết được nhiều chuyện lạ. Anh nói: "Gọi chục trái cây chứ ở An Giang là 12, Rạch Giá 16, Cà Mau lên tới 18. Dừa khô không đâu lớn và dày cơm như ở Mỹ Thuận (Bến Tre); còn khóm thì miệt Long Mỹ (Hậu Giang) là nhất, trái ký lô tám là chuyện thường. Dưa hấu trưng Tết không đâu to bằng Vũng Thơm (Sóc Trăng). Chuyện mua bán mỗi nơi mỗi khác...". Bây giờ, giới thương hồ rất hiện đại, giao dịch mua bán đều thông qua điện thoại di động, chứ không còn cái cảnh đến tận nơi xem hàng rồi mới ra giá, tất cả họ đều nhờ điện thoại, nên giảm rất nhiều thời gian và chi phí đi lại.
Hằng ngày từ đêm khuya đến tờ mờ sáng, từ khắp mọi dòng sông những chiếc ghe hàng chở đầy hàng hoá nông sản đã chuẩn bị xuất bến, trước mũi ghe hay hai bên mũi ghe treo lủng lẳng các thứ hàng mà ghe đang có. Những hình ảnh này thường bắt gặp trên đường về chợ nổi miền Tây hay chợ trung tâm. Ngày nay, các ghe hàng không dùng tiếng rao để mời gọi, để làm tín hiệu cho ghe khác có nhu cầu đón gọi, mà trước mũi hay hai bên mũi treo lủng lẳng các thứ hàng đủ loại màu sắc đong đưa thay cho những tấm bảng hiệu như cách kinh doanh trên bờ. Có dịp về chợ nổi Ngã Năm (Sóc Trăng), chúng tôi gặp ông Nguyễn Văn Thanh ở Hậu Giang đã có gần hai mươi năm sống trên chiếc ghe hàng bộc bạch cho biết: "Cuộc đời thương hồ tìm kế mưu sinh cùng chiếc ghe hàng rong đuổi theo các dòng sông vùng này là nghề của gia đình tôi, đã nuôi mẹ già và hai cháu ăn học". Với nét buồn thoáng qua rồi ông tiếp: "Vào những ngày giáp Tết Nguyên đán, ghe hàng chúng tôi cực lắm, thường về ăn Tết muộn, về đến nhà có khi đã đón giao thừa rồi, nhưng bù lại có nguồn thu nhập khá". Các ghe sau khi mua trái cây về, thông thường có 2 dạng, cân thẳng trực tiếp cho các vựa lớn hoặc neo bán sỉ cho các ghe nhỏ chở trái cây bán dạo, chợ nông thôn. Việc này tuy mất thời gian nhưng lãi hơn vì không bị các chủ vựa ăn tiền hoa hồng. Ở chợ nổi Phụng Hiệp (Hậu Giang), ghé vào ghe hàng ông Huỳnh Văn Sáu quê ở Cần Thơ sống nghề sông nước này đã trên 20 năm, trong cuộc trò chuyện ông Sáu cho biết thêm: "Suốt thời gian lênh đênh trên sông nước, tôi không biết mình đã đi qua bao nhiêu dòng sông, con rạch, buôn bán những chợ nào, sông nước đồng bằng sông Cửu Long tôi rành như nằm trong bàn tay". Khác hẳn với ông Thanh, ông Sáu không có nhà ở quê, nên ăn Tết ở ghe cùng giới ghe hàng cùng cảnh ngộ, khi năm hết Tết đến, vào chiều ba mươi nấu mâm cơm, canh bày ra sạp ghe cúng rước ông bà về ăn Tết với con cháu. Dù mỗi người một hoàn cảnh, một xứ sở, một quê hương nhưng khi neo đậu gặp nhau ở một bến sông trong những ngày Tết thì họ sống với trách nhiệm cộng đồng rất cao. Họ thường kết nghĩa anh em bầu bạn, tri kỷ giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn, khó khăn. Nên việc mua bán bằng ghe hàng là nét văn hoá sông nước cổ truyền sôi động mà sâu lắng tình người.
|
Tập kết hàng lên ghe.
|