Có hai thầy ở nước ta khi tiếp xúc với người thân, "đối tác" luôn miệng phải trả lời là thầy giáo và thầy thuốc. Thầy cô giáo sau buổi họp phụ huynh đố có về ngay được khi mà không dưới chục các vị vây quanh hỏi thêm về con mình, nhiều khi câu hỏi chỉ cốt để thầy cô "chú ý hơn tới cháu"! Sự bận bịu "ngoài kế hoạch" này kể cũng là nguồn vui với thầy cô giáo bởi phụ huynh có quan tâm chứng tỏ có sự kết hợp giáo dục giữa nhà trường và gia đình.
Thầy thuốc mà gặp người thân của bệnh nhân cũng phải liên tục trả lời nhưng khổ nỗi thầy cô giáo trả lời phụ huynh học sinh vào cái lúc đã xong việc chứ thầy thuốc thường bị hỏi vào lúc bận rộn nhất với những câu đại loại như: "Bác sĩ ơi, liệu bố (mẹ, chồng, anh, dì, chú, bạn...) cháu có sao không, có qua được không?". Bệnh nhân càng là người quan trọng càng có lắm người hỏi.
|
Trân trọng mời quý bạn đọc trong và ngoài nước, các bệnh nhân, thầy thuốc trong cả nước tham gia viết bài cho chuyên mục này. Bài xin gửi về: Diễn đàn “Kỹ năng ứng xử” báo Sức khỏe & Đời sống 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội. |
Vẫn biết người thân nằm đấy trên giường cấp cứu, ai chả lo lắng, bồn chồn nhưng thầy thuốc còn lo hơn khi bệnh tật của bệnh nhân đòi hỏi thầy thuốc phải tĩnh tâm, tập trung tìm cách giải quyết. Thế nhưng không trả lời thì thành ra "khinh người", "coi thường người bệnh" thậm chí còn bị coi là hách dịch nếu mời thân nhân người bệnh ra khỏi phòng cấp cứu.
Ở phòng khám cũng vậy. Ai chả biết nếu bác sĩ thăm hỏi bệnh nhân dăm điều hoặc nhẹ nhàng: "Mời bác (hoặc nào cháu) há miệng ra xem nào" vẫn hơn là bác sĩ đưa ra khẩu lệnh ngắn gọn tới mức lạnh lùng. Khổ nỗi, bệnh viện ta lại đang quá tải thành ra lực bất tòng tâm, muốn có "liệu pháp tâm lý" thì không khéo chỉ khám được 1/3 số bệnh nhân đang đợi.
Những người nhà bệnh nhân lo lắng, bấn loạn thật sự cũng có nhưng không thiếu người thân bệnh nhân hỏi bác sĩ chỉ cốt tỏ khâu oai với những người nhà khác với những câu hỏi đại loại như: “Trường hợp này có phải truyền dịch không nhỉ?", "Giám đốc bệnh viện này bây giờ là ai nhỉ?". Mà những vị thích oai, thích "tỏ ra" không được bác sĩ tiếp chuyện, bị mất oai, mất cơ hội "tỏ ra" trước người quen thì ức lắm và dễ là nguyên nhân gây căng thẳng giữa thầy thuốc và người nhà bệnh nhân.
Nhiều trường hợp cấp cứu trước nhưng chưa nguy hiểm, gặp ca vào sau cần cấp cứu ngay cũng bị người nhà bệnh nhân căn vặn đủ điều. Trường hợp phòng khám, nhất là khám BHYT thì cái sự chờ đợi của bệnh nhân cũng là nỗi bức xúc chỉ chực bùng nổ nếu khi hỏi nhân viên y tế đi ngang qua cho đỡ sốt ruột không được trả lời.
Rất thông cảm với các thầy thuốc và cũng rất thông cảm với người nhà bệnh nhân. Cách giải quyết mâu thuẫn này có lẽ chỉ còn một cách duy nhất là thầy thuốc biết cười một cách thông cảm và thân thiện. Vẫn biết có được nụ cười làm dịu đau đớn của bệnh nhân và nỗi lo thật của người nhà bệnh nhân (nhất là với các bậc cha mẹ trước tiếng khóc của con nhỏ) quả là chẳng dễ song vẫn cứ phải làm. Tình yêu và sự tôn trọng, thông cảm đồng loại hẳn sẽ giúp thầy thuốc nở nụ cười trong khi vẫn dồn tâm sức thực thi nhiệm vụ chăm sóc, cứu người.