Xã hội mình còn có nhiều người tốt

Dược
Hiện nay, đâu đó ngoài xã hội còn có những chuyện ích kỷ, thờ ơ giữa người với người, thậm chí đến mức vô cảm, việc ai nấy làm, chẳng mấy ai giúp ai.
Hiện nay, đâu đó ngoài xã hội còn có những chuyện ích kỷ, thờ ơ giữa người với người, thậm chí đến mức vô cảm, việc ai nấy làm, chẳng mấy ai giúp ai. Tuy nhiên, tôi có gặp một việc rất khó giải quyết, nhưng được sự giúp đỡ của mọi người cuối cùng cũng giải quyết được, nên tôi rất xúc động và kể lại chuyện này.

Tôi có một người bệnh tên là Tống Thị Lưu, 33 tuổi, bị mất kinh 18 tháng, đến chỗ chúng tôi để khám chữa vô sinh vào năm 2007. Qua siêu âm đo nang noãn và nội mạc tử cung đồng thời định lượng nội tiết, chúng tôi xác định là suy sớm buồng trứng dẫn tới mất kinh.

Để người bệnh khỏi phải đi lại nhiều lần, tôi ghi đơn thuốc uống cho 3 vòng kinh nhân tạo, sau mỗi vòng dùng thuốc thì sẽ hành kinh và uống tiếp vòng sau. Hẹn khi đã qua vòng hành kinh, hết thuốc, đến thăm lại để ghi đơn tiếp.

Chị Lưu uống thuốc hết vòng thứ 9 thì không hành kinh, nghi có thai nên mua que thử thai sớm và thử thấy có 2 vạch đỏ rõ ràng, chứng tỏ là có thai thật. Khi thai được hơn 8 tuần, đến chúng tôi thăm, thấy qua siêu âm có thai với tuổi thai như dự tính, tim thai đập tốt. Tôi ghi đơn giữ thai cho đủ tuổi thai 13 tuần là tuổi thai bắt đầu có hoạt động của nhau thai, tự tiết được chất nội tiết để giữ thai, đồng thời dặn nếu có gì bất thường thì đến khám lại. Tôi ghi địa chỉ của chị Lưu vào sổ, có đủ tên xã, huyện, thành phố, nhưng không có tên thôn.

Bẵng đến nay đã hơn 4 năm, tôi muốn biết tình hình của cháu bé có được mạnh khỏe không vì có liên quan đến việc nghiên cứu khoa học của tôi.

Cách đây hai tuần, tôi gửi thư cho chị Lưu qua bưu điện.

Vài hôm sau, tôi nhận được thư trả lại với mảnh giấy màu vàng dán trên phong bì, có ghi là “thiếu tên thôn nên trả lại người gửi” được đóng dấu bưu điện màu đen rất rõ.

Tôi bèn gọi điện thoại tới số 116 để hỏi số điện thoại của chị Tống Thị Lưu thì được trả lời rằng ở xã Tiên Phương không có ai tên là như thế đăng ký điện thoại cả.

Suy đi nghĩ lại mấy ngày liền, tôi nghĩ chỉ còn cách liều gửi đến ông hay bà chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ mà tôi không biết tên, đề nghị làm ơn chuyển giúp thư kèm theo qua vị trưởng thôn nào đó. Tôi có viết tay một bức thư dài để trần tình sự việc với mong muốn thiết tha được giúp đỡ. Nhiều người cười là tôi làm một việc viển vông, ai có thì giờ đâu mà làm một việc không công ấy! Vì chỉ còn một cách ấy, may ra thì được chăng, tôi vẫn cứ hy vọng, nhà tôi cũng sẵn sàng đi bỏ thư vào thùng giúp tôi.

Ba hôm sau, vào buổi tối, chúng tôi nhận được điện thoại đích thân của chị Tống Thị Lưu gọi cho chúng tôi. Tôi mừng rỡ vô cùng, trực tiếp chuyện trò. Chị cho tôi biết, cháu bé là con trai, khi đẻ cân nặng 3,4kg, hiện khỏe mạnh và rất kháu, sau sinh chị lại mất kinh như trước. 

Ba hôm nay, tôi hỏi số điện thoại của ủy ban nhân dân xã qua số 116 của bưu điện để cảm ơn ông hay bà chủ tịch đã giúp tôi được toại nguyện như trên, nhưng không có ai nhấc máy. Tôi lại hỏi tiếp qua số 1080 thì được biết thêm một số khác. Vẫn không được. Tôi lại nghĩ rằng người ta làm việc vào giờ khác với giờ mình gọi chăng, nên tôi đã đổi giờ gọi điện cho ủy ban nhiều lần. Cuối cùng, tôi gặp được ông chủ tịch Vũ Văn Doãn trực tiếp qua điện thoại. Qua chuyện trò, tôi được biết ông chủ tịch đã phải đích thân nhờ người thăm dò từng thôn trong xã để chuyển thư đến tận tay người nhận.

Tôi thật sự xúc động về sự nhiệt tình quý báu và hiếm có của ông chủ tịch Vũ Văn Doãn. Ông còn cho biết thêm chị Tống Thị Lưu ở thôn Tiên Lữ, nhà không có điện thoại. Một lần nữa, qua bài này, tôi xin chân thành cảm ơn sâu sắc ông Vũ Văn Doãn và kính chúc ông sang năm mới dồi dào sức khỏe để tiếp tục giúp đỡ mọi người, lấy làm niềm hạnh phúc cho mình. 

  GS.TS. Nguyễn Khắc Liêu


Ý kiến của bạn