World Cup 2010: Rằng vui thì thật là vui...

Văn hóa – Giải trí
Đến giờ này, quả bóng Jabulani sặc sỡ đã lăn tròn qua 1/5 lễ hội World Cup. Con số bàn thắng ghi được đến thời điểm này là khá khiêm tốn. Xem chừng với đường vẽ ban đầu, bức tranh World Cup có phần nhợt nhạt, nghèo nàn.

Đến giờ này, quả bóng Jabulani sặc sỡ đã lăn tròn qua 1/5 lễ hội World Cup. Con số bàn thắng ghi được đến thời điểm này là khá khiêm tốn. Xem chừng với đường vẽ ban đầu, bức tranh World Cup có phần nhợt nhạt, nghèo nàn. Có hơn một nửa số đội bóng công diễn thứ bóng đá đơn điệu, thiếu sinh khí nhưng đầy toan tính đường xa. Tỷ số không cao, lối chơi làng nhàng trong những cặp đấu vừa qua khiến người xem phát... chán!

Ngày hội còn thiếu bàn thắng

World Cup 2010 đúng là đang “đói” bàn thắng. Tính trong vòng 11 trận đấu đầu tiên ở các bảng, số bàn thắng chỉ dừng ở con số 18. Như vậy có nghĩa, nếu chia ra trung bình, mỗi trận chỉ có 1,6 bàn thắng, quá thấp so với những gì mà nhiều người mường tượng trước khi World Cup 2010 khởi tranh. Con số này rõ ràng cũng thấp hơn nhiều so với cùng thời điểm tại World Cup 2006 là 25 bàn.

 Niềm vui của các cầu thủ Nhật Bản.
Vậy đâu là nguyên nhân? Hàng tấn công của các đội bóng có vấn đề hay bản thân các HLV tôn thờ sự thận trọng và kỹ lưỡng ở trận ra quân? Nói cách nào cũng được, vì đều đúng. Ngoại trừ 3 trận đấu có tỷ số trên 2 bàn (Đức thắng Australia 4-0, Hàn Quốc thắng Hy Lạp 2-0 và Hà Lan vượt qua Đan Mạch 2-0), các trận đấu còn lại đúng là nghèo nàn về bàn thắng.

Nó cũng đồng thời chỉ ra những thực tế đáng thất vọng: Các chân sút quá kém, sự thận trọng của HLV các đội bóng quá lớn và lối chơi thực dụng hình như đang trở thành thứ mà nhiều đội tuyển áp dụng nhất tại World Cup lần này. Hà Lan vốn nổi tiếng là “cơn lốc da cam” có chất tấn công tổng lực rực lửa nhưng bất ngờ đá rụt rè, đầy suy tính trong trận cầu với Đan Mạch.

Cách mà Argentina hay Ghana và Hàn Quốc thắng các đối thủ rõ ràng cũng chỉ ra điều tương tự, như thể World Cup 2010 là nơi để chứng tỏ đẳng cấp chịu sức ép của các đội bóng vậy. Đức là đội tuyển gây bất ngờ nhất. Thực dụng và kỷ luật vốn mang tính truyền thống của họ, nhưng ở 2 kỳ World Cup 2006 và 2010, Đức chơi tấn công hoa mỹ và đặc biệt hiệu quả. Chính lối chơi của tuyển Đức đã gây được ấn tượng lớn nhất tính đến thời điểm này. Người xem, cả trực tiếp trên sân lẫn qua màn ảnh nhỏ khắp thế giới giờ đây chỉ còn cách dài cổ mà chờ, mà hy vọng những trận cầu sẽ nhuốm màu tấn công rực lửa, bàn thắng sẽ đến từ những pha làm xiếc của các ngôi sao hàng đầu thế giới... Như thế, World Cup mới không “đói” bàn thắng và không tẻ nhạt như những gì đang diễn ra.

Những khán đài “thủng”

Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) đang lo ngại và có thể tiến hành một số biện pháp điều tra, tìm hiểu về việc rất nhiều khán giả bỏ không đến sân xem bóng đá mặc dù đã mua vé. Nghi ngờ trên thể hiện rõ nhất tại trận cầu giữa Hàn Quốc và Hy Lạp diễn ra ở Sân vận động Nelson Mandela Bay ngày 12/6 vừa qua. Sân vận động này có 42.486 chỗ ngồi, nhưng chỉ có 31.513 người đến xem hai đội thi đấu, trong khi đó lượng vé còn thừa của ban tổ chức là 3.000 chiếc. Do vậy, khoảng gần 8.000 chiếc vé cũng như chủ nhân của nó đã “biến mất,” không xuất hiện tại sân vận động.

Quan chức trên cũng cho biết thêm, Liên đoàn đã lên kế hoạch bố trí xe buýt đưa đón cổ động viên đến sân xem bóng đá đối với một số trận kém hấp dẫn.

Giấc mơ châu Á

Có lẽ là hơi viển vông khi đánh giá các đại diện châu Á sẽ vượt qua hàng loạt thế lực cũ để lần đầu tiên giành chiếc Cup vàng danh giá. Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia và cả CHDCND Triều Tiên đều đã từng làm nên những kỳ tích song khả năng của họ không được các nhà cái danh tiếng đánh giá cao. Nhưng nếu đến World Cup mà không mang theo khát vọng, có nghĩa là bạn đã thất bại. Và tiền đạo Honda của Nhật Bản (người đang rất thành công trong màu áo CSKA Moscow) có lý khi khẳng định: "Mục tiêu của chúng tôi là giành cup vàng".

Chẳng ai đánh thuế giấc mơ và phát biểu tự tin ấy đã trở thành động lực giúp các cầu thủ Nhật Bản đánh bại Cameroon. Còn Hàn Quốc, sau khi đã lọt vào nhóm "tứ cường" cách đây 8 năm, họ đang sở hữu đội hình gồm rất nhiều ngôi sao đạt độ chín trong sự nghiệp. Vô địch thế giới có thể là giấc mơ hơi quá tầm. Nhưng lặp lại kỳ tích của chính xứ sở kim chi cũng là mục tiêu đáng để nỗ lực. Đặc biệt là khi cả châu Á đang coi Hàn Quốc là niềm hy vọng lớn nhất. Thực tế sân cỏ đã chứng minh, Hàn Quốc đã khiến cựu vương châu Âu, Hy Lạp khốn khổ khi phải bại trận.

Hơn 50 năm trước, CHDCND Triều Tiên cũng một lần khiến cả thế giới phải ngả mũ bất ngờ. Ngày hội trên đất Nam Phi lần này, giấc mơ của các cầu thủ CHDCND Triều Tiên đang bùng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Giấc mơ ấy, không chỉ là đi càng xa càng tốt. Giấc mơ ấy, còn là giấc mơ "dùng bóng đá gửi thông điệp hòa bình" như những gì Pak Doo-ik, người đang dẫn dắt đội bóng CHDCND Triều Tiên mong các học trò hướng đến.

Vũ Phong


Ý kiến của bạn