Trong số các mục tiêu bị phá hủy có một trực thăng tấn công Mi-24 – loại vũ khí có giá trị cao và đặc biệt khó thay thế, cùng một trực thăng đa năng Mi-8 thường được sử dụng cho các nhiệm vụ hỗ trợ hỏa lực và vận tải.
Cận cảnh UAV Nga phá hủy trực thăng quân sự của Ukraine. (Nguồn: Bộ Quốc phòng Nga)
Hình ảnh trong video cho thấy hai đòn tấn công riêng biệt với độ chính xác cao, dường như có sự hỗ trợ của người điều khiển nhằm tinh chỉnh hệ thống dẫn đường quán tính của UAV trong giai đoạn tiếp cận mục tiêu. Theo chuyên gia tác chiến điện tử Ukraine Sergey Beskrestnov, cố vấn Bộ trưởng Quốc phòng nước này, không phát hiện UAV Nga nào khác làm nhiệm vụ truyền tiếp tín hiệu trong khu vực, cho thấy các UAV đã được điều khiển thủ công ở độ cao rất thấp để tránh bị radar phát hiện.
Vị trí xa tiền tuyến của sân bay Kanatovo, thuộc vùng Kirovograd, đã làm dấy lên nghi vấn rằng Nga có thể đã sử dụng liên kết vệ tinh để điều khiển UAV trong cuộc tấn công. Nếu được xác nhận, đây sẽ là bước tiến công nghệ quan trọng, cho phép Nga kiểm soát UAV từ khoảng cách rất xa và tiến hành các đòn đánh sâu vào hậu phương đối phương. Công nghệ này có nguồn gốc từ dòng UAV Shahed-136 do Iran phát triển, sau đó được Nga sản xuất theo giấy phép với tên gọi Geran-2.
Trong thời gian gần đây, khả năng của dòng UAV này đã được nâng cấp đáng kể. Nhiều báo cáo cho biết Geran-2 hiện có thể tấn công các mục tiêu di động gần tiền tuyến, điều vốn rất khó đối với UAV tự sát trước đây. Ngoài ra, chúng còn được điều chỉnh để đảm nhiệm thêm các vai trò mới như giao chiến hạn chế trên không và hỗ trợ rà phá thủy lôi, mở rộng đáng kể phạm vi tác chiến.
Song song với việc nâng cao tính năng, Nga cũng đẩy mạnh sản xuất UAV với quy mô chưa từng có. Theo tờ The Economist, đến tháng 5/2025, sản lượng tại nhà máy Alabuga ở Tatarstan đã tăng hơn mười lần, từ khoảng 300 chiếc mỗi tháng lên hơn 100 chiếc mỗi ngày, và ngành công nghiệp quốc phòng Nga được cho là đang hướng tới mục tiêu sản xuất 500 UAV mỗi ngày.
Nhiều chuyên gia nhận định chỉ một phần UAV phục vụ các nhiệm vụ tấn công sâu mới được trang bị liên kết vệ tinh nhằm kiểm soát chi phí, trong khi những chiếc tấn công mục tiêu gần tiền tuyến vẫn sử dụng hệ thống dẫn đường thông thường.
Về phía Ukraine, nước này thừa hưởng phi đội trực thăng Mi-24 từ thời Liên Xô. Được đưa vào biên chế từ năm 1972, Mi-24 từng được xem là một trong những trực thăng tấn công mạnh mẽ nhất thế giới trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh và đã tham gia nhiều cuộc xung đột cường độ cao. Trước khi xung đột tại Ukraine bùng nổ, phiên bản hiện đại hóa Mi-24P của Nga từng chứng minh hiệu quả chiến đấu tại Syria.
Biến thể mới nhất Mi-24P-1M được trang bị radar mảng pha quét điện tử AESA, hệ thống đối phó hồng ngoại hiện đại, hệ thống lái tự động và trạm ngắm bắn OPS-24N-1L nâng cấp. Tuy nhiên, các trực thăng Mi-24 đang phục vụ trong lực lượng Ukraine chủ yếu vẫn sử dụng hệ thống điện tử hàng không cũ, kém hiện đại hơn nhiều.
Trong khi Nga đã dần loại biên Mi-24 để thay thế bằng trực thăng tấn công Mi-28 mới, thì phiên bản phát triển từ thiết kế này là Mi-35, vẫn tiếp tục được sản xuất để trang bị cho quân đội Nga và xuất khẩu sang nhiều quốc gia khác.
