Lúc bấy giờ, tôi đang ở chiến trường đồng bằng tỉnh Quảng Ngãi, len lỏi trong khu dồn dân Đá Chẻ, định về Ba Làng An, Đông Sơn Tịnh lấy tài liệu viết cho Đài Giải phóng theo yêu cầu của anh Nguyễn Thành - Giám đốc CP90 (mật danh Đài Giải phóng A), thì nhận được điện của đồng chí Trương Công Huấn - Tuyên huấn Khu ủy Khu 5 yêu cầu phải về gấp chiến khu Trà My để đi chiến dịch… Tôi, cô Hoa và anh Dũng giao liên đi suốt 8 đêm liền, nhưng gian nan nhất là lúc vượt đường 1 phải chờ đến 3 đêm. Dọc đường bị địch phục kích, may nhờ các bạn ở Ban an ninh Tỉnh ủy Quảng Ngãi do anh Nguyễn Nghĩa - Phó Bí thư tỉnh cử đi, các đồng chí rất có kinh nghiệm phá vòng vây nên thoát được.
Ban Tuyên huấn Khu ủy Khu Trung Trung Bộ với bí danh là Làng Tuyên nằm trải ra theo dòng Trà Nô, trong khu rừng đại ngàn rậm và ẩm ướt, suốt ngày vắt bám và muỗi rừng đốt. Nhiều anh chị em ngã bệnh vì sốt rét ác tính, đau nhức muốn rời từng khớp xương vì thiếu máu; nhiều anh chị em bị lũ cuốn trôi hay trúng đạn thù như anh Hà Xuân Phong; nhà văn, nhà báo nữ Dương Thị Xuân Quý; nữ diễn viên, nghệ sĩ ưu tú Phương Thảo; nhà văn Chu Cẩm Phong. Có đêm bom vùi cả lán, pháo dập núi lở chết vùi hàng chục người…
![]() |
Chúng tôi mở máy thu thanh nghe Đài Giải phóng, nghe chương trình ca nhạc, đang phát bài Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây mà náo nức giục giã chúng tôi lên đường.
Đêm ở rừng sâu trời rét đậm, giá buốt. Thời gian này, không quân ngụy không đủ sức oanh kích ngày đêm nên chúng tôi có thể đốt lửa ca hát... Còn nhớ hôm ra đi, anh Bảy Hữu (Nguyễn Xuân Hữu) - Thường vụ Khu ủy mời tôi lên dặn dò. Cùng đi với tôi có nhà báo Nguyễn Thắng Lộc - cơ quan thường trú Đài phát thanh Giải phóng.
Chúng tôi dùng cơm ngay tại lán làm việc của anh Bảy. Bữa ấy, ngoài cơm rau, cá khô còn có bình rượu sâm nhấm nháp bên lọ hoa rừng làm bằng vỏ đạn đại liên trông rất vui mắt. Vừa lúc ấy có anh chị em giao vận từ Đà Nẵng về có sữa bột và đường, anh Bảy gói cho tôi vài ký để bồi dưỡng trong những ngày hành quân xa. Anh Bảy cao lớn, người uyên thâm Hán Nôm, còn viết vào sổ tay cho tôi bốn chữ “mã đáo thành công”, nét chữ bay bướm, tài hoa như thư họa. Đêm ấy, chúng tôi mắc võng nằm bên nhau, anh dặn dò tôi: bài vở, tin tức, hình ảnh, thơ ca... phải thể hiện cho được ba mũi giáp công, đặc biệt chú ý đến quần chúng mùa xuân này nổi dậy khắp các buôn làng. Có một điều vui và phấn chấn là anh Nguyễn Thành - Trưởng ban CP90 đã điện vào cho biết, những bài vở chúng tôi điện ra đều được anh đọc bằng dây nói cho anh Sáu (đồng chí Lê Đức Thọ) duyệt lại để kịp thời phát trên sóng loan đi khắp nước.
Sau giải phóng Buôn Ma Thuột, tôi vào Đài truyền hình Sài Gòn giải phóng, từ ấy đến nay đã 37 mùa xuân cháy bỏng, bỗng dưng hôm nay nhớ lại các bạn nhà báo trong Đội võ trang tuyên truyền Khu Trung Trung Bộ đã góp sức trẻ của mình cho chiến thắng lịch sử năm xưa. Tôi nhớ đến Lệ Thu, Triệu Xuân, Thắng Lộc, Nguyễn Khắc Phục... - những nhà văn, nhà báo tài hoa, đồng lòng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”; nhớ B.H - cô công nhân ngành in, cô gái Bắc Hà xinh đẹp và dũng cảm, hình ảnh tuyệt đẹp của hậu phương lớn chi viện cho tiền tuyến phương Nam.
Giờ đây, thành phố Buôn Ma Thuột đã bừng sáng, trở thành một thành phố lớn của Tây Nguyên. Những vườn cà phê mùa này hoa nở trắng ngần. Những nông trường đầy ắp hoa, trái, những vườn hoa quả, đồi chè xanh um đang vào vụ thu hoạch nhộn nhịp, 37 mùa xuân qua cả một vùng non nước đẹp tươi ngày một thay da đổi mới.
Bến Nghé, 4/2012
Đoàn Minh Tuấn (Phóng viên chiến trường Khu 5 cũ)
