(SKDS) - Một người mẹ mang trong lòng nỗi đau mất con vì căn bệnh thế kỷ, một người vợ tê tái khi bị chồng phản bội, chiếm đoạt hết tài sản... từ tận cùng khổ đau, người phụ nữ ấy đã trở thành niềm an ủi cho bao số phận bất hạnh khác. Bà bảo, định mệnh không cho bà có được hạnh phúc thực sự, nên bà phải tự tạo cho mình những niềm vui nhỏ bé, đủ để giữ bà ở lại với cuộc đời này. Ðể rồi, những ai đang chán nản buồn đau khi gặp bà sẽ thấy rằng đời mình còn hạnh phúc, những ai muốn từ giã trần gian gặp bà sẽ thấy mình được thắp thêm hy vọng sống...
![]() Bà Bùi Thị Đông bên mộ con trai và con dâu. |
Rời nhà anh N., thùng nước còn lại được san sang chiếc thùng rỗng để cân bằng xe. Bà Đông lại đạp vượt dốc đê để vào khu đô thị mới của quận Tây Hồ. 3 giờ chiều, bà có một nhiệm vụ quan trọng là khâm liệm cho một phụ nữ bị nhiễm HIV từ chồng. Qua gần mười năm chống chọi với bệnh tật, chị đã rời bỏ cuộc sống nhiều buồn đau của mình. Cẩn thận và trang trọng, bà lấy khăn lau từng phần cơ thể của người đã khuất như thể nếu chỉ mạnh một chút thôi sẽ làm làn da xanh tái, nổi đầy mụn đỏ của chị sẽ đớn đau. Ngay cả việc thay cho chị bộ quần áo mới bà cũng gượng nhẹ hết mức như thể đang thay áo cho đứa trẻ sơ sinh. Rồi bà tô son, điểm phấn cho sắc diện của người đã khuất thêm tươi tắn, dịu dàng.
Có nhiều bạn bè làm ngành y nên tôi biết việc khâm liệm cho một người bình thường đã khó, nhưng khâm liệm cho một người nhiễm HIV thì còn vất vả và nguy hiểm hơn bội phần. Cơ thể của người nhiễm HIV thường lở loét, dịch nhầy giây khắp giường bệnh và quần áo nên dễ dàng lây sang người lành qua những vết trầy xước. Nhiều người sau khi làm công việc này còn bỏ ăn đến vài ngày... Vậy mà bà Đông cứ nhẩn nha chăm chút cho thân thể bất động kia giống như chuẩn bị cho cô con gái trước chuyến rong chơi. Sau này bà Đông có bảo, đời người đàn bà đã khổ, người đàn bà nhiễm HIV còn bi phẫn đến cực cùng nên đừng làm họ đau thêm bất cứ một nỗi đau nào khi nằm xuống.
Từ trong đắng đót chắt chiu ngọt lành
Trong se thắt, bà Đông nói với chúng tôi: “ Nếu các cháu đến đây mấy năm trước để hỏi chuyện gia đình, chắc tôi sẽ chửi cho vuốt mặt không kịp. Hai con trai nhiễm HIV, chồng bỏ đi sau khi bán hết nhà cửa, ruộng vườn, đứa con út còn đang tuổi ăn tuổi học. Lúc ấy tôi như con hổ bị thương vậy, người đời dèm pha, khinh miệt. Những câu nói ác ý như “... Cái loại đàn bà vô phúc, con cái hư hỏng, chồng bỏ đi theo gái...” cứ ám ảnh tôi cả trong giấc ngủ khiến tôi tự tử đến 5 lần. Vậy mà không chết được, phải lần hồi kiếm sống để còn chạy chữa cho con. Rồi bà đi bán máu, có tháng bà đi từ bệnh viện này sang bệnh viện khác bán máu đến 5 lần dù qui định là 2 tháng mới được bán một lần”.
Nhìn xấp thẻ hiến máu của các bệnh viện từ Trung ương đến địa phương trên tay bà, chúng tôi ái ngại và cũng xót lòng biết bao trước một người mẹ đã hết lòng hy sinh cho con cái. Chúng tôi tin vào những điều bà nói là thật lòng, rằng: “Chính tay tôi đã chăm sóc con trai, con dâu trong những ngày chúng đổ bệnh nên tôi hiểu lòng người mẹ nào trước sự ra đi của con mình cũng đau đến quặn thắt. Giờ đây, cứ nhìn thấy bọn trẻ sống lang thang, vật vờ với đủ thứ bệnh trên người, tôi xót lắm. Phải cố chăm sóc lấy chúng, cái phần xác coi như đã hỏng thì cố cứu lấy cái phần hồn, đừng xa lánh, kỳ thị khiến chúng bi phẫn rồi làm liều, gieo rắc bệnh tật đến cho bao người khác”.
![]() Bà Đông chăm sóc người có HIV. |
Chị Nguyễn Thị Đông - Chủ tịch Hội phụ nữ phường Nhật Tân nói về bà Đông với một niềm trân trọng: “Chúng tôi biết rất rõ hoàn cảnh của chị Đông nên rất khâm phục nghị lực của chị. Dành cả đời mình để “sống chung với Aids” mà không chút vụ lợi hay toan tính thiệt hơn như vậy là điều không hề dễ dàng. Tấm lòng và việc làm của chị đã trở thành địa chỉ tin cậy, là chỗ dựa cho những người có HIV và thân nhân của họ”.
Bệnh nhân thứ 8 trong hành trình đặc biệt của bà Đông là một phụ nữ còn rất trẻ có tên là N.T.H ở phường Nhật Tân. Chị bảo cuộc sống của chị giờ chỉ được tính bằng ngày giờ nên rất lo lắng không biết sau khi mình ra đi, có ai dám đến đưa tiễn, nhìn mặt mình lần cuối. Chị cũng nói, trong những tháng ngày đau đớn này, cô Đông là một trong số ít những người đã đến bên chị để chia sẻ những ấm lạnh của cuộc đời, tạo dựng cho chị niềm tin để chống chọi với căn bệnh thế kỷ. Và chị thật tâm mong cho cuộc sống của cô Đông đỡ vất vả, truân chuyên.
Sau khi rời khỏi nhà bệnh nhân thứ 8, trời đã nhọ mặt người. Bà lại tong tả đạp xe về. Ở căn nhà chống chếnh gió ven sông Hồng, người con trai và cũng là bệnh nhân cần đến bàn tay vỗ về yêu thương của bà đang đợi.
Mười mấy năm qua, hành trình ấy vẫn thế. Có khác chăng chỉ là những địa điểm khác, những con người với trạng thái bệnh lí khác mà thôi. “Giờ thì không thể chết được nữa, cuộc đời còn có nhiều điều đáng sống lắm” – bà Đông nói với chúng tôi như thế trong ráng chiều quặn đỏ. Rồi bà vội vàng đi khuất sau lối nhỏ dẫn ra triền sông để hái lá thơm. Ngày mai, còn có nhiều người đang đợi…
Bài và ảnh:Đặng Tuệ Lâm

