(SKDS) - Nhà văn Trần Công Tấn, tác giả văn xuôi hiện đại Việt Nam, Giải thưởng Văn học Mê Kông năm 2007, năm 2008 sang Mỹ. Sau mấy ngày làm việc ở Washington, Thủ đô Hoa Kỳ, nhà văn lên ôtô đi thăm người nhà ở thành phố Boston.
Ôtô khởi hành. Ngồi cùng khoang ghế với nhà văn có hai thiếu nữ. Một da trắng, một da màu. Cả hai, vừa yên chỗ là lấy sách ra đọc. Chẳng có ai để trò chuyện, nhà văn cũng rút từ trong túi ra cuốn Thơ Hàn Mặc Tử.
Bất ngờ cô thiếu nữ da màu ngừng đọc, ngẩng lên, liếc sang cuốn sách nhà văn đang đọc, thấy kiểu chữ lạ, liền cất tiếng:
- What country’s book are you reading? (Anh đang đọc cuốn sách nước nào thế?).
Trần Công Tấn nheo mắt cười, hóm hỉnh:
- Try to guesse? (Thử đoán xem?).
- Vậy anh là người nước nào?
- Đố cô biết?
- Anh là người Nhật Bản?
- Không phải!
- Người Trung Hoa?
- Không phải!
- Vậy đích thị anh là người Indonesia rồi!
Thiếu nữ da trắng cũng buông sách ngó sang, tham gia câu chuyện. Trần Công Tấn lắc đầu. Indonesia không phải! Sinhgapore cũng không phải! Vậy anh là người nước nào?
Đợi cho hai thiếu nữ ngẩn ra rồi sốt ruột, Trần Công Tấn mới tay trỏ ngực mình, tươi cười tự giới thiệu:
- Tôi là người Việt Nam! Tôi là nhà văn Việt Nam!
- Oao!
Cả hai thiếu nữ đột ngột cất tiếng reo và ngay sau đó, cả hai cô cùng đứng dậy, quay về hai phía xe đang đông nghịt hành khách, bắc loa tay, oang oang:
- Các bác, các anh chị ơi! Trên xe của chúng ta có một người Việt Nam, hơn nữa, một nhà văn Việt Nam!
Bất ngờ quá! Và thật tình, Trần Công Tấn cũng chưa hiểu chuyện gì đã và sẽ xảy ra. Thông báo của hai cô gái Mỹ có hàm ý gì? Vui mừng hay khó chịu? May thay, chỉ lát sau thắc mắc của nhà văn đã được giải tỏa. Thoạt tiên là một bà cụ. Tiếp đó là một ông già. Rồi một em nhỏ, một thanh niên... Mỗi người đến với nhà văn đều mang theo một món quà. Một ổ bánh mì. Một chai nước khoáng. Một thanh sôcôla. Với lời dặn dò thật ân cần: "Cầm lấy mà dùng. Đoạn đường này nhà tàu họ không cung cấp gì đâu, nhà văn Việt Nam à!".
Hoàng An