Ngay sau khi TAND tỉnh Bình Thuận xét xử phúc thẩm vụ án hình sự “Tham ô tài sản” xảy ra tại Trung tâm Mắt Bình Thuận trong các ngày từ 5 - 13/10/2011 đã tuyên BS. Đặng Thị Linh, nguyên Giám đốc trung tâm phạm tội “tham ô tài sản” theo Khoản 2, Điều 278 Bộ luật Hình Sự với mức hình phạt 5 năm tù giam (giảm 2 năm so với bản án sơ thẩm). BS. Đặng Thị Linh đã có đơn đề nghị xem xét theo trình tự giám đốc thẩm đối với bản án phúc thẩm số 143/2011/HSPT ngày 13/10/2010 của TAND Tỉnh Bình Thuận.
Theo đơn đề nghị xem xét theo trình tự giám đốc thẩm của BS. Đặng Thị Linh gửi Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao (VKSNDTC); Vụ trưởng Vụ Thực hành quyền công tố xét xử và kiểm sát xét xử (Vụ 3) - VKSNDTC; Chánh án TANDTC và các cơ quan báo chí. Việc tuyên xử BS. Linh phạm tội “tham ô tài sản” với mức hình phạt 5 năm tù giam theo Khoản 2, Điều 278 Bộ luật Hình sự là hoàn toàn oan sai vì BS. Linh hoàn toàn không phạm tội tham ô và không chiếm đoạt bất cứ khoản tiền nào tại Trung tâm Mắt Bình Thuận.
Theo Sở Y tế Bình Thuận, Trung tâm Mắt Bình Thuận được thành lập từ tháng 4/2007 với cơ sở vật chất còn nhiều khó khăn, trang thiết bị cũ, chưa được đầu tư, đặc biệt là các trang thiết bị kỹ thuật cao. Với nhiệm vụ được giao là giải phóng mù lòa cho nhân dân trong tỉnh, nhưng kinh phí để phục vụ cho việc mổ mắt lại không có và không được cấp. Dù với tình hình khó khăn trên, trong 2 năm (2007 - 2008), Ban giám đốc và cá nhân bà Đặng Thị Linh đã có nhiều cố gắng vận động các nhà hảo tâm để mổ, chăm sóc mắt cho người dân với số tiền hơn 2,6 tỉ đồng để mua trang thiết bị và đã khám mắt cho gần 30.000 trường hợp, mổ sáng mắt cho gần 3.000 người nghèo. |
Trước đó, liên quan đến vụ án này, báo SK&ĐS liên tục trên các số báo 108 (ngày 7/7), 111 (12/7), 112 (14/7), 121 (30/7) đã có loạt bài phản ánh phiên tòa xét xử sơ thẩm cũng như các ý kiến của Công đoàn Y tế Việt Nam, các cơ quan chức năng Bộ Y tế, các luật sư, cán bộ ngành y tế và bạn đọc… về vụ việc. Theo các luật sư thì bản án này là không đúng quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự và Luật Hình sự, có sai phạm nghiêm trọng về mặt tố tụng. Trong và sau phiên tòa phúc thẩm, đã nhiều lần luật sư Trần Hải Đức, Đoàn luật sư TP.HCM đã nêu ra hàng loạt các vi phạm nghiêm trọng về mặt tố tụng của tòa sơ thẩm TP. Phan Thiết. Đáng chú ý nhất, đó chính là thông báo số 07/KSĐT-P1 ngày 14/11/2008 của VKSND tỉnh Bình Thuận chấp nhận QĐKTVAHS của Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Thuận là sai vì không đúng theo 147 mẫu văn bản tố tụng hình sự được ban hành kèm theo Quyết định số 07/2008/QĐ-VKSTC ngày 02/01/2008 của VKSND TC ban hành. Việc kiểm sát viên Lê Thị Tâm ký thừa ủy quyền Viện trưởng VKSND tỉnh Bình Thuận là sai, vì Phó trưởng phòng chỉ được ký 16 mẫu văn bản được ban hành theo Phụ lục B, trong khi đó Phụ lục B không hề có thông báo nào mang nội dung như trên. Vi phạm về quyết định ủy quyền công tố sai pháp luật dẫn đến một câu hỏi lớn về giá trị pháp lý của bản án sơ thẩm. Theo đó, quyết định ủy quyền thực hiện quyền công tố số 08/QĐ/KSĐT/VKS-P1 ngày 14/4/2011 của VKSND tỉnh Bình Thuận, ủy quyền cho VKSND TP. Phan Thiết thực hành quyền công tố nhà nước tại phiên tòa sơ thẩm là không có giá trị pháp lý vì quyết định nói trên căn cứ vào Điểm 4, Mục II Thông tư số 02/TTLN ngày 12/01/1989 của TANDTC - VKSNDTC - Bộ Nội vụ đã hết hiệu lực thi hành từ năm 2007 (theo Quyết định số 241 của Bộ Tư pháp ngày 12/02/2007). Từ đó dẫn đến việc quyết định phân công kiểm sát viên tham gia phiên tòa xét xử về hình sự của Viện trưởng VKSND TP. Phan Thiết cũng sai vì đã căn cứ vào một nội dung thông tư đã hết hiệu lực thi hành.
Không dừng lại ở đó, việc không thông báo và tống đạt kháng nghị phúc thẩm của VKSND TP. Phan Thiết cho các bị cáo và những người tham gia tố tụng (trong thời gian 7 ngày kể từ ngày nhận được kháng nghị) đã vô hình trung tước đoạt quyền lợi hợp pháp của các bị cáo trong vụ án hình sự (được quyền gửi văn bản nêu ý kiến về nội dung kháng nghị cho tòa phúc thẩm và ý kiến này phải được đưa vào hồ sơ vụ án (theo Điều 236 Bộ luật Tố tụng hình sự). Việc Hội đồng xét xử giải quyết kháng nghị phúc thẩm mà không thông báo cho những người tham gia tố tụng và không đọc trước tòa là hoàn toàn trái luật.
Tuân Nguyễn