Những đám mây màu cánh vạc nặng trĩu trên bầu trời Tháng Mười. Ngày vội vã trôi về chiều. Đêm qua, cây sấu trước nhà lặng lẽ chia tay với trái sấu cuối cùng. Quả sấu khô héo rơi... rơi xuống không một tiếng động. Chỉ có cành lá xôn xao. Trong đêm, cây sấu làm cuộc tiễn đưa mùa thu. Không còn bầu trời xanh và cao. Không còn nắng vàng mật ong sóng sánh. Không còn gió nồng nàn hương hoa sữa. Không còn váng vất men mùa thu. Sáng thức dậy, chẳng gặp được vầng dương thắm đỏ chỉ có gió se lạnh bùi ngùi cho em thấy trái sấu đen đúa, quắt queo nằm lặng trên sân. Ôi, dấu tích cuối cùng của một mùa tràn đầy hương vị! Thế đấy, Sấu ơi, dẫu tiếc nuối bao nhiêu, dẫu hy sinh cả hạnh phúc ngọt ngào trái chín để ở lại cùng mùa thu, em cũng không níu được mùa đi vội vã!
Vậy mà em yêu Tháng Mười anh biết không?
Tháng Mười bảng lảng sương và heo heo gió. Mùa thu đi, đi từ khi nào chẳng rõ, để một ngày cuối Tháng Mười, em cảm nhận mùa đông đang về thật gần. Để em yêu hơn những phút cà phê nơi góc phố bên bạn bè , nhìn người người chạy xe vội vã như mong chóng tìm về chốn riêng tư bình yên. Cốc trà bạc hà nóng trên bàn phả vào buổi sáng một hơi ẩm thật riêng. Và em nhớ ánh mắt anh nồng ấm nói biết bao điều.