TP. Tam Kỳ (Quảng Nam) mặc dầu là một thành phố trẻ, đời sống nhân dân vẫn còn nhiều khốn khó nhưng “nghề ăn xin” lại phát triển rầm rộ trong mấy năm trở lại đây. Chúng tôi làm quen với ông Nguyễn Văn Thạch, một người chạy xe thồ tại bến xe TP. Tam Kỳ, ông là người thường xuyên chở thuê cho những người lười lao động đi hành nghề ăn xin ở thành phố này. Ông cho biết: “Sáng sớm khoảng hơn 5 giờ, gần 20 người đủ các độ tuổi tập trung tại khu vực xóm Bún (gần ngã tư An Hà) đã sẵn sàng đồ nghề leo lên xe đến trung tâm thành phố. Trưa nắng đứng bóng lại chở về. Tối khoảng 6 giờ 30 lại một chuyến nữa cho đến tận nửa đêm. Họ trả tôi theo lương tháng được gần 2 triệu đồng”.
Theo sự mách nước của ông, chúng tôi đến điểm đổ bộ của “đoàn quân ăn xin” tại chợ Tam Kỳ, chứng kiến người đàn bà chừng ngoài 30 tuổi cõng theo một đứa trẻ với điệp khúc: “Cháu bị bệnh không có tiền, xin các ông các bà cho cháu mấy đồng mua sữa cho con!”. Đến gần trưa, chị ta cùng đứa trẻ lên một chiếc xe thồ đi mất. Ở một nơi khác, một thanh niên chừng 25 tuổi, quần áo tuy bám bụi nhưng bỏ áo trong quần rất đàng hoàng, đến những cửa hiệu buôn bán hay những quán cà phê đông người rồi xin bằng một câu khiến mọi người té ngửa: “Em bị thần kinh, không có tiền đóng viện phí nên nhờ mọi người giúp!”.
Theo tìm hiểu của chúng tôi thì người thanh niên ấy đúng là đang được điều trị tại Bệnh viện Thần kinh Quảng Nam, đường Nguyễn Văn Trỗi, TP. Tam Kỳ. Cùng với đó, có hai thanh niên chừng 20 tuổi, ngày nào cũng lân la đến các quán cà phê, các quán nhậu, nơi đông người qua lại để xin tiền. Một người bình thường, một người thì cố tỏ ra chân tay co quắp và thỉnh thoảng lại lên cơn co giật, thường đi chung với nhau và đồ nghề là một chiếc loa nhỏ đeo trên vai. Khi tôi móc tiền ra cho, anh bạn cầm máy ảnh chưa kịp bấm thì hai cậu thanh niên vội vã xua tay rồi bước đi rất nhanh…
Những người hành khất lang thang trên đường phố (Tam Kỳ, Quảng Nam). |
Từ khi TP. Đà Nẵng và nhiều địa phương lân cận khác triển khai công tác truy quét các đối tượng ăn xin thì TP. Tam Kỳ là nơi dừng chân lý tưởng của các đối tượng xin ăn trong khi TP. Tam Kỳ chưa có một chế tài nghiêm cấm, hay xử phạt các hình thức lợi dụng để xin tiền như thế này.
Nhiều người ban đầu cũng thương tình nhưng lâu dần cũng thấy phiền phức. Anh Trần Vũ, chủ quán cà phê Trầm, số 33 Lê Lợi, phường An Mỹ than thở: “Ban đầu thấy họ đến xin, cũng thương mà cho tiền, nhiều khách cũng cho. Nhưng rồi họ quen cứ đến xin mãi. Hôm qua đến xin, hôm nay đến xin, mai lại đến xin nữa… Vừa cho người này xong, người khác lại vào xin. Có buổi sáng đến gần chục người vào xin, làm sao mà chịu nổi…”.
Chị Phan Thị Thúy Phượng, công nhân may thuê nhà trong hẻm Trần Cao Vân, phường An Xuân tâm sự: “Nhiều lúc tan ca về nhà, vừa đặt lưng xuống, nghe tiếng gõ cửa, mở ra thấy mấy người ăn xin đứng trước cửa nên cho họ mấy ngàn lẻ để khỏi bị quấy rầy, nào ngờ hôm sau lại thấy mấy người họ gõ cửa xin tiếp, bực mình quá nhưng đuổi họ đi thì không nỡ mà không cho. Vài lần như thế rồi họ không đến tìm nữa…”.
Trong khi biết bao nhiêu người khuyết tật vẫn cố vươn mình để sống có ích thì một bộ phận người lành lặn lại tự hành hạ bản thân như thể ra khuyết tật. Đề nghị chính quyền sở tại nhanh chóng có biện pháp xử lý những kẻ ăn xin kiểu này, người dân cũng cần tỉnh táo trước khi “làm phúc” để tránh tiếp tay cho những kẻ “không biết ngượng” này.
Bài và ảnh: Hồng Cương