Đàm Khánh Phương là một người thơ sống kỹ và yêu kỹ. Anh không làm thơ, bởi mỗi bài thơ đối với anh cũng chính là một tình yêu cháy bỏng được đốt lên từ một trái tim của một người thơ luôn đắm đuối với đời và với người. Chính bởi vậy mà thơ đối với anh là hơi thở, là sự ấm áp tỏa lan. Thơ anh có hồn câu, vía chữ đủ để mê hoặc những người có cơ duyên cập bến thơ anh. Đàm Khánh Phương luôn trẻ trong thơ và đời cho nên thơ tình Đàm Khánh Phương luôn mới!
(Nhà thơ Đoàn Mạnh Phương)
Tạ nghĩa trước hoa
Vẫn dáng hồng mà sao lại biếc xanh
Sương của một đêm mơ đầm ướt át
Rồi bỗng lan ra thành tiếng hát
Rung vào trong lòng ta
Ta đã đi bên rất nhiều sắc hoa
Những tưởng không một lần thắm lại
Theo gió trắng và lòng xanh mê mải
Đã mấy lần thiết tha
Ơi những đóa sắc mầu và những âm
thanh gợi nhớ rất xa
Phượng của những đêm hè gọi tuổi trẻ
ta trở về náo nức
Cúc của thu vàng, Mai của sớm mùa xuân trắng
trong và rất thực
Từ bông Bích Hợp đầu mùa, giữa rậm rạp
rừng già, ta không lạc trong hai nghìn sắc điệu
của hoa Lan
Khi vũng đêm vừa tan
Em lại trở thành huyền ảo
Có thể ta không còn nhận ra mầu áo
Hương hồng hoa tràn trên vai ta...
Và sẽ hiểu vì sao trên những chặng
đường ta qua
Bao nhiêu là thứ giặc
Hoa che chở và mùi hương cứ theo đi thầm nhắc
Những dấu chân yên lành...
Quà cho em trước sinh nhật
Mênh mông thăm thẳm và hun hút
Nuôi đủ phiên tình ta trót tiêu
Năm tháng xếp đầy thêm tuổi mới
Nới em dài rộng cả ba chiều...
Gặp đường hoa sấu nở
Đã rất lâu tôi mới có lại một đường chiều
Hơi thở khẽ sau lưng mình xáo động
Bàn tay thức trong bàn tay phấp phỏng
Thoáng như hương và mờ ảo như hương
Ngỡ đang trôi lạc trên những ngả đường
Bao lối cũ khuất chìm vào xa lạ
Cứ chầm chậm ngước theo từng mắt lá
Thoáng mùi hoa sấu nở rụng sang hè
Có cái gì vẫy gọi phía bên kia
Cánh buồm chạy dọc hai bờ phiêu lãng
Con sóng đỏ cuốn hết mầu dĩ vãng
Đã cho ta neo lại bến bờ
Thêm một làn hương tóc chảy vào thơ
Xin mắc nợ một lần Em - nước mắt
Xin mắc nợ một lần Ta - đã hát
Những lời ru nhỏ ướt mảnh-vai-trần...
Em như hiện xuống từ trời
Bẩy ngày cách sông cách núi
Bẩy ngày vướng gió vướng mây
Điện thoại không hề run rẩy
Ra vào bấm đốt ngón tay
Nàng về cùng con cùng cái
Đổi ta đi trẩy nước non
Đã lỡ một lần trót dại
Để ta quay quắt hao mòn
Vừa mới vào vòng phủ sóng
Vội vàng nhắn gọi: Anh ơi!
Này tiếng này hình này bóng
Em như hiện xuống... từ trời!