Ở đây có thể chỉ ra lỗ hổng về pháp luật đối với việc các mặt hàng mặc dù là hàng tạm nhập, tái xuất nhưng vẫn có thể thẩm lậu vào thị trường trong nước bởi lâu nay hàng tạm nhập, tái xuất không có quy định kiểm tra cụ thể nên các doanh nghiệp (DN) cho rằng hàng tạm nhập tái xuất không được kiểm tra, không được can thiệp. Lợi dụng việc này, không ít DN nhập để tái xuất, nhưng thực tế lại không tái xuất, mà tái chế để đưa vào tiêu thụ trong nội địa.
Bên cạnh đó, theo Cục Thú y, để xảy ra tình trạng nhập khẩu thực phẩm đông lạnh kém chất lượng tràn lan như thời gian qua là do hệ thống tiêu chuẩn, quy chuẩn về vệ sinh thực phẩm chưa đầy đủ, đặc biệt đối với hàng phủ tạng, phụ phẩm gia súc, gia cầm. Ví dụ như theo quy định, thịt nhập khẩu về sẽ cho phép thông quan trước, kiểm dịch sau. Lợi dụng quy định này, một số DN đã đưa hàng về kho nội địa, gây khó khăn cho việc kiểm tra, thậm chí có DN bán hàng ra thị trường trước khi được cấp giấy chứng nhận kiểm dịch.
Một khó khăn nữa và là yếu tố để DN không sợ khi đưa thực phẩm bẩn vào trong nước bởi vì theo quy định, mức xử phạt cao nhất với các vi phạm trong lĩnh vực này chỉ 2 triệu đồng. Điều này cho thấy sự bất hợp lý ở việc cách xử phạt chủ yếu vẫn dựa vào hành vi mà không dựa vào giá trị hàng hóa.
Nhiều chuyên gia trong lĩnh vực nông nghiệp cho rằng, việc gia tăng thực phẩm đông lạnh kém chất lượng là do khủng hoảng kinh tế dẫn đến ứ đọng hàng hóa, nhiều nước trên thế giới xả hàng tồn kho với giá rất rẻ. Lâu nay, chúng ta cứ tưởng thịt nhập từ nước ngoài là tốt hơn trong nước, nhưng bây giờ, khi kiểm tra gắt gao mới tá hỏa là nhiều mặt hàng còn kém xa hơn nhiều với hàng trong nước.
Đã đến lúc chúng ta cần đưa ra những hành động quyết liệt, những quy định chặt chẽ để hạn chế nhập khẩu sản phẩm đông lạnh kém chất lượng nhằm bảo vệ ngành chăn nuôi trong nước và bảo vệ sức khỏe người dân, tránh để thị trường Việt Nam trở thành nơi xả hàng tồn đọng, tồn kho, hàng kém chất lượng của nhiều nước.
Ngọc Anh