Nghề của tôi gắn với những con số tưởng chừng vô tri: nhịp tim, huyết áp, đường huyết. Nhưng chúng tôi đều hiểu, phía sau mỗi con số ấy là một cuộc đời, một gia đình, một cái Tết đang chờ ở đầu kia của hy vọng.Với nghềy,trực Tết là chuỗi những quyết định phải thật chính xác. Một cơn hạ đường huyết trong đêm giao thừa, một đợt suy tim cấp khi người bệnh gắng sức hơn ngày thường, một cơn tăng huyết áp vì xúc động quá mức. Những khoảnh khắc ấy không cho phép chúng tôi chậm trễ, cũng không cho phép mình phân tâm vì Tết đang ở ngoài kia.
Đêm giao thừa trong bệnh viện luôn rất đặc biệt. Ngoài kia, người ta đếm ngược từng giây để chào năm mới. Còn trong phòng bệnh, chúng tôi đếm từng nhịp tim, từng hơi thở. Có những bệnh nhân đái tháo đường nằm lặng im, không còn đủ sức háo hức với Tết, chỉ khẽ hỏi tôi một câu rất nhẹ: “Bác sĩ ơi, tôi còn kịp ăn Tết không?”. Mỗi lần nghe câu hỏi ấy, tim tôi như chùng xuống. Bởi đôi khi, y học không cho phép tôi trả lời bằng một lời hứa trọn vẹn.
Tôi nhớ một cụ ông suy tim nặng, nhập viện đúng những ngày cận Tết. Con cháu thay nhau trực bên giường bệnh, mang theo cả không khí Tết vào phòng bệnh: một túi quýt, một cành đào nhỏ đặt vội nơi góc tủ. Đêm giao thừa, khi tiếng pháo hoa vang lên từ xa, cụ nắm tay tôi rất chặt, bàn tay gầy gò nhưng ấm, thì thầm: “Bác sĩ cố giúp tôi qua năm nay…”. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng với cụ, Tết không còn là mâm cao cỗ đầy, mà chỉ là được ở thêm một mùa xuân nữa cùng gia đình.
Có lúc, giữa đêm giao thừa, tôi đứng lặng vài giây trong phòng trực. Điện thoại rung lên liên tục, nhưng đâu đó trong hành lang, tôi nghe thấy tiếng chúc Tết khe khẽ giữa các điều dưỡng, thấy một phong bao lì xì nhỏ đặt trên bàn trực. Tết vẫn ở đó, rất gần, chỉ là nó khoác lên một hình hài khác – lặng lẽ và tiết chế hơn.
Có những cái Tết, tôi chứng kiến người bệnh không qua khỏi. Phòng bệnh im lặng đến đau lòng, chỉ còn tiếng máy theo dõi dừng lại. Ngoài hành lang, ai đó bật khóc nén lại để không làm phiền những giường bệnh bên cạnh. Những lúc như vậy, Tết trong tôi dường như lặng đi rất lâu. Làm nghề này, chúng tôi phải học cách chấp nhận mất mát, nhưng không ai có thể thực sự quen với việc tiễn một con người ra đi đúng thời khắc thiêng liêng nhất của năm.
Và rồi, có những khoảnh khắc khiến tôi tin vào mùa xuân. Khi một bệnh nhân hạ đường huyết nặng được cứu kịp thời giữa đêm giao thừa. Khi một ca suy tim cấp đáp ứng điều trị, nhịp tim dần ổn định trong sáng mùng Một. Khi người nhà bệnh nhân cúi đầu cảm ơn, nước mắt rơi trên đôi tay tôi còn lạnh vì trực đêm. Những khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng đủ khiến một bác sĩ như tôi đứng lặng vài giây để thở ra nhẹ nhõm.
Tết bệnh viện còn là những hy sinh rất nhỏ mà ý nghĩa. Là bữa cơm giao thừa ăn vội trong phòng trực. Là cuộc gọi video ngắn cho hai con trai nhỏ của tôi, nghe chúng hỏi: “Bao giờ mẹ về ăn Tết?”. Có những câu hỏi tôi chưa bao giờ trả lời trọn vẹn, chỉ biết hứa rằng mình sẽ về, có những cái Tết tôi chỉ kịp gọi điện về nhà vài phút, nghe tiếng cười của người thân rồi lại quay vào buồng bệnh. Nhưng tôi hiểu, sự có mặt của mình ở bệnh viện lúc ấy cũng là một cách giữ Tết – giữ cho nhịp tim của ai đó không lạc nhịp, giữ cho đường huyết của một người không tụt xuống nguy hiểm, giữ cho một gia đình còn nguyên hy vọng bước sang năm mới
Nhiều người hỏi tôi, có buồn không khi đón Tết trong bệnh viện. Tôi nghĩ là có. Buồn vì nhớ nhà, vì chứng kiến quá nhiều mong manh của sự sống. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn ở đây, trong những ngày Tết. Bởi ở nơi này, tôi thấy rõ nhất ý nghĩa của nghề mình đã chọn: đứng ở ranh giới rất mong manh giữa mất và còn, giữa tuyệt vọng và hy vọng.
Tết trong bệnh viện không rực rỡ, nhưng rất thật. Ở đó, mùa xuân không đến bằng pháo hoa, mà bằng những nhịp tim đều đặn trở lại, những chỉ số đường huyết dần ổn định, những cái nắm tay lặng lẽ giữa người với người. Và với tôi, chừng nào còn giữ được sự sống cho ai đó, chừng ấy mùa xuân vẫn đang ở lại.