PL-17 là loại tên lửa được đánh giá có tầm bắn xa nhất thế giới hiện nay, trước đó chỉ được nhìn thấy trên tiêm kích hạng nặng J-16. Việc J-10C bắt đầu tích hợp PL-17 được xem là bước đi đáng chú ý có thể làm thay đổi hoàn toàn vai trò chiến đấu của dòng tiêm kích một động cơ này.

Tiêm kích J-10C với giá treo DF-4/3, thùng nhiên liệu phụ và tên lửa PL-10. (Nguồn: MW)
J-10C và J-16 hiện là bộ đôi chiến đấu cơ thế hệ 4+ chủ lực của Không quân Trung Quốc. Trong khi J-16 là tiêm kích hạng nặng hai động cơ với khả năng mang tải lớn, thì J-10C nhỏ hơn, nhẹ hơn và chỉ sử dụng một động cơ WS-10B.
Dù được phát triển với trình độ công nghệ tương đương, J-10C từ lâu bị cho là khó có thể mang PL-17 vì radar nhỏ hơn, tải trọng hạn chế hơn và tầm phát hiện mục tiêu kém hơn J-16.
Tuy nhiên, việc Trung Quốc vẫn quyết định tích hợp PL-17 lên J-10C cho thấy Bắc Kinh có thể đang theo đuổi mục tiêu lớn hơn, đặc biệt là thị trường xuất khẩu. Điều đáng chú ý là những hình ảnh đầu tiên về J-10C mang PL-17 xuất hiện chưa đầy một tuần sau khi Pakistan tuyên bố muốn mua thêm J-10C cùng một loại tên lửa không đối không tầm cực xa mới, được cho là chính PL-17.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh Ấn Độ được cho là đã đặt mua tên lửa không đối không R-37M của Nga hồi tháng 4. Đây là loại tên lửa thường được xem là đối thủ trực tiếp của PL-17, dù nhiều đánh giá cho rằng tên lửa Trung Quốc hiện đại hơn và có tầm bắn vượt trội.
Theo nhiều nguồn tin quân sự, PL-17 có thể đạt tầm bắn khoảng 500 km, vượt xa các đối thủ như R-37M của Nga hay AIM-174 của Mỹ. Thế nhưng để khai thác hết khả năng của loại tên lửa này không hề đơn giản.
Ngay cả J-16, dòng tiêm kích được đánh giá sở hữu radar mạnh hàng đầu thế giới, cũng bị cho là khó tự dẫn bắn PL-17 ở tầm tối đa. Nguyên nhân không chỉ nằm ở giới hạn radar mà còn do độ cong của Trái Đất khiến việc theo dõi mục tiêu ở khoảng cách cực xa trở nên khó khăn.
Các chiến đấu cơ Trung Quốc sẽ phải dựa nhiều vào dữ liệu mục tiêu từ bên ngoài, như máy bay cảnh báo sớm KJ-500, KJ-3000 hoặc các tiêm kích tàng hình thế hệ năm J-20 hoạt động gần mục tiêu hơn.
Trong mô hình tác chiến này, J-10C sẽ đóng vai trò như một "bệ phóng tên lửa tầm xa", còn dữ liệu khóa mục tiêu sẽ được cung cấp bởi các nền tảng khác. Điều này thực tế đã được Pakistan thử nghiệm. Các báo cáo cho biết Không quân Pakistan từng sử dụng J-10C kết hợp với máy bay cảnh báo sớm AEW&C để dẫn bắn tên lửa PL-15 trong môi trường không chiến cường độ cao. Dù radar của J-10C đủ khả năng tự dẫn PL-15, việc dùng dữ liệu từ AEW&C giúp tăng hiệu quả và hạn chế nguy cơ đối phương phát hiện tín hiệu radar.
PL-17 lần đầu lộ diện vào năm 2016, nhưng phải đến cuối năm 2023 mới xuất hiện bằng chứng cho thấy tên lửa này đã chính thức được đưa vào biên chế.
Sự xuất hiện của PL-17 cũng phản ánh bước tiến nhanh của Trung Quốc trong lĩnh vực tên lửa không đối không. Trước đó, PL-15 từng khiến Mỹ lo ngại khi nhiều đánh giá cho rằng nó vượt trội đáng kể so với AIM-120D của Mỹ.
