Ấn Độ hiện đang cân nhắc nhiều phương án khác nhau, từ việc mua trước một số lượng nhỏ Su-57 do Nga sản xuất để lấp khoảng trống chiến đấu, cho tới sản xuất trong nước với các điều chỉnh kỹ thuật nhất định. Tuy nhiên, phương án được quan tâm nhiều nhất là một chương trình hợp tác sâu rộng, trong đó Su-57 sẽ được tùy chỉnh mạnh mẽ với các hệ thống điện tử hàng không do Ấn Độ tự phát triển, tạo ra một biến thể gần như hoàn toàn mới so với phiên bản gốc của Nga.

Máy bay chiến đấu Su-57 (trên) và F-35B. (Nguồn: MW)
Trong ngắn hạn, khả năng cao Ấn Độ sẽ đặt mua từ hai đến ba phi đội Su-57 sản xuất tại Nga để nhanh chóng tăng cường sức mạnh không quân, trước khi các dây chuyền lắp ráp trong nước đi vào hoạt động.
Song song với đó, các báo cáo cho thấy New Delhi muốn từng bước "Ấn Độ hóa" mẫu tiêm kích này ở mức độ sâu nhất có thể, thay vì chỉ đơn thuần sản xuất theo giấy phép. Dù việc phát triển một biến thể Su-57 với mức độ nội địa hóa cao là điều chưa từng có tiền lệ, Ấn Độ thực tế đã tích lũy nhiều kinh nghiệm từ chương trình Su-30MKI. Trong quá trình sản xuất loại máy bay này, nước này ngày càng tích hợp nhiều linh kiện và hệ thống do mình thiết kế, từ thiết bị điện tử cho tới các thành phần quan trọng của hệ thống chiến đấu.
Đáng chú ý nhất là chương trình phát triển radar mảng quét điện tử chủ động AESA thế hệ mới của Ấn Độ, dự kiến sẽ được lắp đặt trên Su-30MKI từ đầu đến giữa thập niên 2030. Những tiến bộ nhanh chóng của ngành công nghiệp quốc phòng Ấn Độ, đặc biệt trong lĩnh vực điện tử, kết hợp với việc năng lực công nghệ của Nga suy giảm so với thời kỳ Liên Xô, đã khiến viễn cảnh tích hợp sâu các hệ thống nội địa lên Su-57 trở nên khả thi hơn bao giờ hết.
Bình luận về triển vọng này, Đại tá Không quân Ấn Độ MJ Augustine Vinod cho rằng sự kết hợp giữa thiết kế khí động học tiên tiến của Nga và hệ thống điện tử hàng không do Ấn Độ phát triển, có thể tạo ra một chiến đấu cơ vượt trội so với tiêm kích tàng hình F-35 của Mỹ.
Ông nhấn mạnh rằng cấu hình hai động cơ của Su-57 mang lại hiệu suất bay và khả năng cơ động cao hơn, đồng thời cho phép máy bay duy trì sức chiến đấu tốt hơn trong các tình huống phức tạp. Theo vị sĩ quan này, khi được trang bị phần mềm và cảm biến hiện đại của Ấn Độ, Su-57 hoàn toàn có thể trở thành một đối thủ đáng gờm trên bầu trời.
Mặc dù khả năng tàng hình của Su-57 hiện được đánh giá thấp hơn so với các tiêm kích thế hệ năm của Mỹ và Trung Quốc, khoảng cách này không nghiêm trọng như những gì một số nhà phân tích phương Tây thường mô tả. Điểm yếu lớn nhất của Su-57 nằm ở hệ thống điện tử hàng không, lĩnh vực mà Nga bị cho là tụt hậu so với Mỹ và Trung Quốc trong nhiều năm qua. Một trong những hạn chế rõ rệt là việc Su-57 chưa sở hữu radar AESA tiên tiến ngang tầm AN/APG-85 của F-35, hay các cảm biến hiện đại được tích hợp trên J-20 và J-35 của Trung Quốc.
Ngành công nghiệp quốc phòng Nga cũng chuyển đổi sang công nghệ radar AESA chậm hơn Trung Quốc hơn một thập kỷ và chậm hơn Mỹ gần hai thập kỷ. Thế nhưng, sự hợp tác với Ấn Độ được kỳ vọng sẽ giúp bù đắp những thiếu hụt này. Su-57 được thiết kế với tới năm radar AESA bố trí quanh thân máy bay, tạo điều kiện để toàn bộ các cảm biến này có thể được thay thế bằng các hệ thống radar do Ấn Độ thiết kế hoặc hai nước cùng phát triển.
Các nguồn tin Ấn Độ thậm chí cho rằng phiên bản thu nhỏ của radar AESA Virupaksha – hiện đang được phát triển cho Su-30MKI, có thể được tích hợp lên Su-57 trong tương lai. Radar này dự kiến sử dụng ăng-ten đường kính khoảng 950 mm với khoảng 2.400 mô-đun phát và thu, cùng công nghệ gallium nitride giúp cải thiện tầm phát hiện cũng như độ bền hoạt động.
Trong khi đó, radar N036 được gắn ở mũi máy bay Su-57 vẫn còn khá ít thông tin công khai. Nga đã xác nhận rằng biến thể Su-57M1 ra mắt từ năm 2025 sẽ được trang bị radar chính mới, có thể là một thiết kế hoàn toàn khác hoặc phiên bản nâng cấp sâu của N036.
Một yếu tố mang tính bước ngoặt cho phép Ấn Độ tùy chỉnh Su-57 ở mức độ sâu rộng chưa từng có chính là đề nghị của Tập đoàn Máy bay Thống nhất Nga (UAC) hồi tháng 5/2025, về việc cung cấp quyền truy cập đầy đủ vào mã nguồn phần mềm của Su-57. Điều này sẽ cho phép Ấn Độ tự do tích hợp vũ khí, cảm biến và các hệ thống nội địa mà không cần phụ thuộc nhiều vào Nga – một đặc quyền hiếm hoi trong thế giới tiêm kích thế hệ năm.
Trên mẫu F-35 của Mỹ, chỉ có Anh được tiếp cận một phần mã nguồn, trong khi Israel, dù sở hữu phiên bản F-35I được tùy chỉnh riêng, cũng chỉ có thể bổ sung các lớp điện tử hàng không của mình mà không được can thiệp sâu vào kiến trúc cốt lõi của máy bay. Vì vậy, một chiếc Su-57 do Ấn Độ tùy chỉnh hoàn toàn, thậm chí có thể phát triển thêm biến thể hai chỗ ngồi, sẽ có mức độ linh hoạt vượt xa các đối thủ phương Tây.
