Quy định rõ quyền của người nộp thuế
Với 91,32% đại biểu tán thành, Quốc hội đã thông qua Luật Quản lý thuế (sửa đổi). Luật gồm 17 chương, 152 điều quy định việc quản lý các loại thuế, các khoản thu khác thuộc ngân sách nhà nước. Theo Luật Quản lý thuế (sửa đổi), người nộp thuế được hỗ trợ, hướng dẫn thực hiện việc nộp thuế; cung cấp thông tin, tài liệu để thực hiện nghĩa vụ, quyền lợi về thuế; được nhận văn bản liên quan đến nghĩa vụ thuế của các cơ quan chức năng khi tiến hành thanh tra, kiểm toán, kiểm tra. Người nộp thuế được yêu cầu cơ quan quản lý thuế giải thích về việc tính thuế, ấn định thuế; yêu cầu cơ quan, tổ chức giám định số lượng, chất lượng, chủng loại hàng hóa xuất khẩu, nhập khẩu; được giữ bí mật thông tin, trừ các thông tin phải cung cấp cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền hoặc thông tin công khai về thuế theo quy định của pháp luật; hưởng các ưu đãi về thuế, hoàn thuế theo quy định của pháp luật về thuế.
Ngoài ra, người nộp thuế được bồi thường thiệt hại do cơ quan quản lý thuế, công chức quản lý thuế gây ra theo quy định của pháp luật; khiếu nại, khởi kiện quyết định hành chính, hành vi hành chính liên quan đến quyền và lợi ích hợp pháp của mình; không bị xử lý vi phạm về thuế, không tính tiền chậm nộp đối với trường hợp do người nộp thuế thực hiện theo văn bản hướng dẫn và quyết định xử lý của cơ quan thuế, cơ quan nhà nước có thẩm quyền liên quan đến nội dung xác định nghĩa vụ thuế của người nộp thuế...
Các đại biểu biểu quyết thông qua dự án luật.
Liên quan đến trách nhiệm của người nộp thuế, luật quy định: Người nộp thuế thực hiện đăng ký thuế, sử dụng mã số thuế theo quy định của pháp luật; khai thuế chính xác, trung thực, đầy đủ và nộp hồ sơ thuế đúng thời hạn; chịu trách nhiệm trước pháp luật về tính chính xác, trung thực, đầy đủ của hồ sơ thuế; nộp tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt đầy đủ, đúng thời hạn, đúng địa điểm...
Liên quan đến vấn đề xóa nợ tiền thuế, theo Điều 85 Luật Quản lý thuế (sửa đổi), các trường hợp được xóa nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt gồm doanh nghiệp, hợp tác xã bị tuyên bố phá sản đã thực hiện các khoản thanh toán theo quy định của pháp luật về phá sản mà không còn tài sản để nộp tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt; Cá nhân đã chết hoặc bị tòa án tuyên bố là đã chết, mất năng lực hành vi dân sự mà không có tài sản, bao gồm cả tài sản được thừa kế để nộp tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt còn nợ; Các khoản nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt của người nộp thuế không thuộc trường hợp trên mà cơ quan quản lý thuế đã áp dụng biện pháp cưỡng chế và các khoản nợ tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt này đã quá 10 năm kể từ ngày hết thời hạn nộp thuế nhưng không có khả năng thu hồi.
Nhiều ý kiến tranh luận về việc “tăng giờ làm thêm”
Trước đó, vào chiều 12/6, Quốc hội thảo luận tại hội trường về dự án Bộ luật Lao động (sửa đổi). Bàn về quy định mở rộng khung làm thêm giờ tối đa lên đến 400 giờ/năm, đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm (đoàn TP. HCM) cho rằng, vấn đề này có tính 2 mặt, xem xét ở mức độ nào thì Quốc hội sẽ đem lại quyền và lợi ích gì cho người lao động, đảm bảo hài hòa lợi ích giữa người lao động và người sử dụng lao động là rất khó. Quy định này có vẻ như quan tâm đến lợi ích của người lao động và cũng đáp ứng được nhu cầu của người sử dụng lao động khi cần đáp ứng những đơn hàng hay lúc cần thiết, cấp bách trong quá trình sản xuất. Tuy nhiên, nhìn vào bản chất vấn đề thì nếu đặt ra vấn đề làm thêm giờ là đang đi ngược lại sự tiến bộ của xã hội.
Không đồng ý với quan điểm của đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm, đại biểu Nguyễn Quang Tuấn - Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội (Đoàn Hà Nội) tranh luận rằng, trong luật, người lao động được tự nguyện tham gia và không bắt buộc phải làm thêm giờ. Theo đại biểu, bất kỳ người lao động nào cũng có quyền làm thêm giờ, làm thêm việc để có thêm thu thập cho gia đình và xây dựng xã hội tốt hơn.
Tuy nhiên, cần đưa ra quy định rõ ràng với một số nghề nghiệp gây nguy hiểm cho nhiều người như lái xe đường dài, lái xe buýt, lái máy bay... có thể không cho tăng thêm giờ, thậm chí nên có quy định riêng sau một số giờ làm việc nhất định phải nghỉ để bảo đảm sức khỏe, sự tỉnh táo, không gây tai nạn giao thông. “Xã hội hiện nay có trường hợp không muốn tăng thêm giờ nhưng vẫn phải làm thêm giờ. Đó là câu chuyện 400.000 cán bộ y tế”, đại biểu Tuấn nói và cho biết, tính trung bình 1 cán bộ y tế trong 1 tháng làm thêm khoảng 80 giờ, mỗi năm khoảng 1.000 giờ.
Với đơn vị thiếu người, đặc biệt là đơn vị công lập có bác sĩ ra ngoài làm ở đơn vị tư nhân thì thời gian làm thêm có thể tăng từ 1.500 - 2.000 giờ. Giờ làm thêm nhiều, nhưng theo phản ánh của đại biểu, tiền trực lại quá thấp. Cụ thể, với cán bộ y tế trực suốt ngày đêm tại các đơn vị y tế loại 1 sẽ được chi trả 115.000 đồng và tại đơn vị loại 2 là 95.000 đồng. Số tiền phụ cấp này không đủ để tái tạo lao động.
Theo dự kiến, ngày 14/6, sau khi biểu quyết thông qua một số Luật, Nghị quyết, Quốc hội sẽ họp phiên bế mạc Kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XIV. Báo Sức khỏe&Đời sống sẽ tiếp tục cập nhật và thông tin đến bạn đọc trên báo điện tử: suckhoedoisong.vn.