Sức khỏe cần được phổ cập cả về tri thức phổ thông những là bệnh gì thì có thể ra hiệu thuốc và bệnh gì phải tìm đến bác sĩ để khám và kê đơn. Bệnh “phổ thông” cũng cần những kiến thức y học phổ thông. Ở Bệnh viện Xanh Pôn (Hà Nội) có vườn thuốc mẫu để bất cứ ai đến bệnh viện cũng có thể biết những cây lá quen thuộc quanh nhà có thể chữa được bệnh gì, quả là một sự phổ cập sinh động và nên nhân rộng ở nhiều cơ sở y tế khác.
Một khía cạnh khác của sự “phổ cập” là chuyện phải đến trường hoặc đến bệnh viện. Trẻ trong độ tuổi đi học phải đến trường như một đòi hỏi tất nhiên nhưng có bệnh không đến thầy thuốc lại là chuyện “tùy” quả là điều đáng suy nghĩ.
Thực ra, chuyện “phổ cập y tế” đã có từ lâu. Những chương trình như: tiêm chủng mở rộng, trẻ uống vitamin hoặc khám thai định kỳ do y tế cơ sở theo dõi, đôn đốc, tiến hành phải chăng cũng là phổ cập y tế như phổ cập giáo dục. Khác chăng chỉ là đối tượng của phổ cập giáo dục theo lứa tuổi còn đối tượng của phổ cập y tế là những người có liên quan bất kể tuổi tác.
Lực lượng phổ cập tiểu học là đông đảo các thầy cô giáo nhưng “phổ cập” an toàn thực phẩm sao mà khó thế khi lực lượng y tế quá mỏng lại không đủ thẩm quyền xử lý trước những cách thức “đột nhập” tinh vi của thực phẩm “bẩn”. Muốn kiểm tra một miếng thịt, mớ rau của cửa hàng nào đấy là bất khả thi nếu như không có cảnh sát hoặc đoàn kiểm tra đi cùng nói gì đến chuyện phát hiện hàng ngày.
Sức khỏe của mỗi người quan trọng không kém gì kiến thức giáo dục phổ thông và xã hội cần “phổ cập sức khỏe” như phổ cập giáo dục và chuyện này cần đi vào nền nếp, trở thành thường xuyên bởi cạnh nó còn là vấn đề văn hóa.
Nguyễn Văn Thủy