Hương nghiêm
Nhớ Mẹ
Trời cuối đông một màu tím biếc
Lắng lòng con
Nhớ lời Mẹ biệt ly.
Xin tách bạch vàng thau -
Đời dâu bể
Mảnh đời riêng
nương bóng Đức Từ Bi
Nhớ thương Mẹ
Nhớ một đời lương thiện.
Để bến lòng con
Gieo hạt thương yêu
Nhớ mây trắng, sen hồng cánh mỏng
Thong dong con về lại với chính mình.
Vân Long
Dâng rượu trên mộ Nguyễn Du
Rưới rượu trên mồ cụ Nguyễn
Bỗng rùng mình như chạm mạch điện
Như chạm câu thơ thần
Mong đời người, một lần viết được!
Dòng rượu giữa đất trời
Nối thi hào với một tôi nhỏ bé
Tấm lòng Cụ bao trùm hậu thế
Mấy trăm năm nào cạn những buồn đau!
Ngỡ như Người còn quanh quất đâu đây
Lúc đuổi thú theo phường săn áo cộc
Lúc lim dim - xếp bằng ly rượu thuốc
Biết mình chung chính khí một non Hồng
Lúc sinh kế, hùng tâm đều mờ mịt
Lúc việc đời thoảng nhẹ phù vân
Lúc chau mặt khóc người ca nữ
Chong nến thâu đêm rót ngọc những trang thần
Cùng thập loại chúng sinh hành hương viếng Cụ
Những câu Kiều cũng nhấp nhô đâu đó!
Cảm thương ai trên từng chữ, từng dòng
Tôi học suốt đời không hết chữ Tâm!