Đại hội toàn thể các nhà văn khu vực Nam miền Trung và Tây Nguyên tại TP. Đà Nẵng đúng vào những ngày World Cup mới khai mạc được hai ngày. Trong danh sách các nhà văn vắng mặt có nhà thơ Thanh Thảo vì ông còn bận... bình luận World Cup cho báo Thanh Niên. Kết thúc đại hội, nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, trước khi bay vào chủ trì đại hội khu vực TP. HCM có gửi nhà thơ Phạm Đương một phong bì cho nhà thơ Thanh Thảo, ngoài bì đề: Chúc đồng chí Thanh Thảo một mùa World Cup thành công. Ai cũng biết nhà thơ Thanh Thảo ghiền bóng đá như thế nào qua những bài bình luận lả lướt như... thơ của ông. Và cũng ít ai biết là ông chỉ có... 1 chân, chân còn lại là chân gỗ. Nghe nói hồi trẻ, ông cũng là một chân sút có hạng trong đội hình sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Tôi ở cùng phòng nhà thơ Nguyễn Hoa, Phó Ban tổ chức hội viên Hội Nhà văn VN. Ngay khi vào phòng, tôi hỏi luôn: Bác có xem bóng đá không? Ông bảo: Có chứ, nhưng 2 trận thôi, trận lúc 1 giờ 30 để hôm sau xem lại. Tôi hoảng hốt đòi... đổi phòng, nhưng phòng ở khách sạn đã hết. Ông an ủi tôi: Nhưng Hùng xem thì cứ bật tivi mà xem. Nhìn ông thiêm thiếp ngủ sau trận thứ 2 lúc khoảng 23 giờ, tôi không can đảm bật tivi trận 1 giờ 30 mà len lén cập nhật kết quả qua mạng từ cái laptop đời... 2000 của mình. May mắn là chúng tôi phải chịu đựng nhau chỉ có 2 đêm. Chiều 14, vừa kết thúc đại hội Nam miền Trung Tây Nguyên là ông và nhà thơ Hữu Thỉnh đã bay ngay vào TP. HCM để đại hội trù bị tối hôm ấy. Khỏi phải nói, tôi cảm thấy cuộc đời ngọt ngào thế nào khi một mình 1 tivi, 1 gian phòng rất rộng, mình cứ hét lên cho nỗi sướng ùa về (nhạo thơ anh Thỉnh: Một mình một mâm cơm/ ngồi bên nào cũng lệch/ chị chôn tuổi xuân trong má lúm đồng tiền).
![]() Giới văn nghệ sĩ cũng cuồng nhiệt cổ vũ World Cup. |
Tôi biết nhà văn Cao Duy Thảo cũng rất ghiền bóng đá. Ông đã từng viết bình luận cho báo Lao Động hồi World Cup cách đây hơn chục năm, bây giờ vẫn nguyên bầu máu nóng ấy ông thổi vào đại hội. Tham luận của ông có cả những từ “lừa bóng”, “sút banh”, “làm bàn”, “đá đểu”... Mấy tối ở đại hội, bạn bè đàn đúm, la cà phòng này phòng kia, riêng ông cố thủ và cương quyết không sa đà vào nhậu nhẹt để sức xem bóng đá.
Mấy nhà văn nữ thì chơi sang hơn, kéo nhau ra quán cà phê xem cho rõ. Đà Nẵng tự hào là có quán cà phê Trúc Lâm Viên rất hoành tráng. Trong ấy có cái màn hình to như cái chiếu đại. Thế là một hôm nhà thơ Võ Kim Ngân rủ nhà thơ Phạm Dạ Thủy, Lê Khánh Mai ra đấy xem cho sướng mắt.
Nói chung phàm là nhà văn thì phần lớn đều mê đá banh. Có lẽ vì về mặt nào đó văn chương cũng gần gần với bóng đá, ấy là cùng đầy xúc cảm, đầy ngẫu hứng, nhưng lại cũng rất chỉn chu và nghiêm cẩn. Đầy những cá tính, sẵn sàng bùng nổ, nhưng lại cũng khuôn phép trong một đội hình chung, như những con chữ trong một chỉnh thể văn bản. Nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng và vợ là nhà văn Trần Thị Huyền Trang còn nhờ bóng đá mà năm nào đó, giữa 2 hiệp đấu, họ... có thêm đứa con thứ 3, giờ cháu đã học đại học. Tất nhiên vẫn có những bác lẩm bẩm: hay hớm gì một lũ lông nhông quần đùi áo số, tranh giành nhau một quả bóng. Không hiểu tại sao chỉ có thế mà thiên hạ lại rồ dại lên. Một trong những người như thế là nhà thơ Lê Văn Ngăn. Với ông Ngăn, chỉ có bọn điên mới phung phí giấc ngủ ngồi xem cái bọn nhăng nhố ở tận đâu đó tranh giành nhau quả bóng. Tôi nhớ, ông nói câu này khi cùng chúng tôi vào phòng nhà thơ Hữu Thỉnh lúc 6 giờ 30 để rủ ông đi ăn sáng, khi thấy ông Hữu Thỉnh đang nửa nằm nửa ngồi ôm gối trên giường, chăm chú xem lại trận lúc 1 giờ 30 thì ông im bặt. Chắc ông Ngăn cũng nghe nói, ông Hữu Thỉnh cũng là một fan cuồng của bóng đá...
Văn Công Hùng
