Còn nhớ, những ngày đầu nhập viện, nhà báo Hoàng Hùng còn khỏe, nói chuyện mạch lạc, rõ ràng, thỉnh thoảng nhăn mặt vì đau. Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm, anh gật đầu chào và trò chuyện, ngay cả khi trả lời câu hỏi của các điều tra viên Công an tỉnh Long An.
![]() Nhà báo Hoàng Hùng (giữa) cùng các đồng nghiệp trong một lần nhận giải báo chí tại Hội Nhà báo TPHCM |
“Chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức bằng tất cả năng lực, phương tiện và thiết bị đang có. Nhưng xin các đồng chí đừng thất vọng nếu có tin chẳng lành. Về lý thuyết, cơ hội sống của một người tuổi 51 mang độ phỏng 49% như anh Hoàng Hùng là bằng 0!”- bác sĩ Trần Đoàn Đạo, Trưởng Khoa Bỏng, trầm tư.
Chiều cuối năm, trước cổng Nhà Vĩnh biệt - Bệnh viện Chợ Rẫy, phóng viên của các báo buồn bã đến chờ đưa tin về cái chết của anh. Chưa bao giờ chúng tôi tác nghiệp cùng nhau trong hoàn cảnh đau thương ngập lòng đến thế...
"Chở đại về nhà, khi nào chết thì chết"...
“Vĩnh biệt nhà báo Hoàng Hùng...”. Một đồng nghiệp ở An Giang viết: “Trăm ngàn lời không thể nói hết nỗi lòng của một người đồng nghiệp. Từng lăn xả vào những điểm nóng để có được thông tin đáng giá nhất, tôi hiểu được anh đã phải vất vả như thế nào trong quá trình tác nghiệp.
Với chúng tôi, nhà báo Hoàng Hùng ra đi đã để lại một sự mất mát quá lớn, những đề tài điều tra còn dang dở. Trước 10 ngày bị đốt, anh vẫn đang đeo đuổi một vụ án ly hôn kỳ lạ do TAND tỉnh Long An xét xử. Một vụ ly hôn nhưng thẩm phán Lê Văn Lắm (người trực tiếp xét xử, sau đó bị kỷ luật với hình thức cảnh cáo về mặt Đảng và cảnh cáo về mặt chính quyền, không đưa danh sách tái bổ nhiệm thẩm phán) ban hành đến 2 bản án.
Phát hiện điều bất thường, anh đến TAND tỉnh Long An đăng ký làm việc để làm rõ nhiều vấn đề như bản án này xử có đúng thẩm quyền, việc phân chia tài sản dựa vào đâu, vì sao xử một lần lại có 2 bản án...? Lãnh đạo tòa hẹn sẽ trả lời anh sau, tuy nhiên, chưa đến thời gian hẹn thì Hoàng Hùng đã gặp nạn.
Nhắc lại những ngày anh Hoàng Hùng nằm viện và giờ phút hấp hối của anh mình, anh Lê Hoàng Tuấn (em ruột nhà báo Hoàng Hùng) rơm rớm nước mắt: “Những ngày đầu anh còn khỏe, tôi hỏi anh về hung thủ đã tưới xăng đốt anh nhưng anh chỉ lặng im khóc rồi quay mặt đi. Chỉ khi nào tôi hỏi: “Anh khỏe không?” thì anh mở mắt đáp: “Anh Hai khỏe”, hoặc hỏi chuyện gì khác thì anh trả lời.
Hai ngày cuối, dường như anh muốn nói gì nhiều lắm, tôi thấy anh mấp máy môi nhưng không thể nghe anh nói. Tối 28-1, anh Hùng la hét rất lớn trong hơn một giờ. Không chịu nổi tiếng thét vì đau đớn quằn quại về thể xác lẫn tinh thần của anh mình, tôi phải bịt tai. Vậy mà vẫn quặn thắt ruột gan vì thương anh quá đỗi”.
Cũng theo lời anh Tuấn, trong những lần ít ỏi đến bệnh viện, bà Liễu (Trần Thúy Liễu, vợ nhà báo Hoàng Hùng) vẫn dành phần lớn thời gian trò chuyện qua điện thoại di động với ai đó, không mấy quan tâm đến sức khỏe của chồng. Có phóng viên đến, bà Liễu ngăn cản không cho anh tiếp xúc. “Khi thấy anh Hùng đã yếu, bà Liễu nói với tôi chở đại về nhà, khi nào chết thì chết. Tôi cự, bà ta bỏ về mất tiêu” - anh Tuấn buồn bã kể.
Nhà báo Hoàng Hùng ra đi đã mang theo nhiều bí mật chưa được lý giải. Hy vọng trong những ngày đầu còn tỉnh táo ở bệnh viện, những bí mật này đã được anh tiết lộ với các điều tra viên và nó được ghi vào bản sinh cung?
Vượt qua nỗi đau
Khi anh Hoàng Hùng mất và vợ anh vướng vào vòng lao lý, một trong những điều Ban Biên tập và các đồng nghiệp ở lo lắng nhiều nhất là tương lai các con anh. Hai cháu Hồng Nhung và Hồng Châu còn quá non nớt, rất cần sự quan tâm, chăm lo, dạy dỗ để các cháu khôn lớn. Đúng lúc ấy, bạn đọc cả nước đã dang rộng vòng tay. Các cháu được đùm bọc, chở che và học tập ở một môi trường rất tốt.
Mới đây, khi chúng tôi đến chúc mừng các thầy cô của cháu Lê Hồng Châu nhân ngày 20-11, một vị lãnh đạo của trường kể: “Hôm trước, cháu bị đau mắt phải nghỉ học về quê mấy ngày.
Đến khi trở lại trường, vừa trông thấy cháu, các bạn đã mừng rỡ chạy xô đến kêu: “Châu ơi, Châu à” rồi ôm chầm lấy cháu. Châu học giỏi và rất ngoan, tính tình lại chan hòa nên bạn bè đều yêu quý. Các anh chị cứ yên tâm, chúng tôi sẽ chăm lo cho cháu chu đáo”.
Hiểu được tấm lòng của thầy cô, bè bạn và những đồng nghiệp của ba, cháu Châu rất ngoan, chăm học và tích cực tham gia các hoạt động của trường.
Một lần, tôi đón cháu về nhà chơi, sáng hôm sau cháu đòi lên trường sớm “vì con phải trang trí lớp để thứ hai chấm điểm thi đua. Con là lớp phó phong trào mà”. Cháu còn tâm sự: “Con quen rồi. Ở trường, các thầy cô rất thương con, các bạn cũng vậy nên con bớt buồn chứ hồi mới lên đây, con khóc hoài; nhất là ngày thứ bảy, chủ nhật, các bạn về hết…”.
