Nguy cơ bệnh tật từ nghề... chăn bò

Suckhoedoisong.vn - Không có nhiều ruộng rẫy, không kiếm được việc làm ở các khu đô thị, hàng trăm người dân ở nhiều vùng đất khác nhau quần tụ về đèo Chư Sê (đoạn thuộc xã HBông, huyện Chư Sê, Gia Lai) dựng những căn nhà đơn sơ, tạm bợ chuyên nhận nuôi bò thuê.

Đời sống bấp bênh, nhiều người chủ quan, khi dính bệnh tật không đi khám chữa nên ngày càng nặng thêm...

Cơ cực đủ bề

Anh Trần Văn Hải nhớ như in cuối năm 2017 mới “nhập cư” vào “xóm chăn bò” này được chủ nhận vào đi chăn thuê 30 con. Nhưng vì chưa quen địa bàn, bò của gia chủ lại hỗn không chịu ăn theo bầy nên anh đã để một chú bò đi thất lạc. Suốt đêm hôm ấy vừa sợ chủ đuổi việc vừa sợ bị bắt đền nên anh đã lùng sục khắp các vùng núi rừng của huyện Chư Sê để tìm kiếm. May mắn đã đến với anh khi gần 2 giờ sáng ngày hôm sau thì đã nghe tiếng lục lạc của chú bò kêu lên. Nhưng tìm được bò thì chân anh Hải dập một ngón do té ngã. Vừa thiếu tiền vừa chủ quan, anh Hải để vậy nên vết thương hoại tử, phải tháo một ngón chân.

Những người chăn bò thuê rong ruổi quanh năm theo bò.

Những người chăn bò thuê rong ruổi quanh năm theo bò.

Hầu hết những người ở “xóm chăn bò” là dân từ Bình Định, Quảng Ngãi, Lâm Đồng... hợp lại. Anh Trần Bình Trung (quê Quảng Ngãi), người có thâm niên chăn bò 6 năm ở đây, nói: Do hoàn cảnh ở quê nghèo khó, lại không có nghề nghiệp nên mình quyết định lên đây mưu sinh bằng nghề chăn bò thuê. Nghề chăn bò thuê này cũng được bữa đói, bữa no mà thôi.

Nhiều người chăn bò thuê bộc bạch rằng, nghĩ cũng tủi nhưng đành chịu vậy chứ than thở miết cũng chẳng được gì. Chị Lê Thanh Tâm, người bám trụ lâu năm với nghề chăn bò thuê cũng chua chát cho biết: Giữa năm 2016 tôi chăn bò thuê cho ông chủ trang trại bò thịt Đức Hậu. Cũng chỉ vì một chú bò tách bầy đi ăn về muộn mà ông ấy không cho người làm lĩnh lương nửa tháng. Nghề chăn bò này cực lắm, nhất là bò đực đến kỳ động đực là nó đi tìm bạn tình, cứ sểnh là nó đi lạc ngay. Có những lần đi tìm bò trong nỗi lo lắng lẫn sợ hãi mà không còn thấy có cảm giác đói là gì nữa.

Tiếp tục lần theo con đường lầy lội còn in đậm dấu chân bò, chúng tôi vào nhà chị Lê Thị Thanh và chị Trần Thị Hà ở “xóm chăn bò”. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những căn lán tạm bợ được dựng lên bằng ván hoặc các loại vật liệu, vôi vữa thừa xin về từ các công trình xây dựng. Ngay phía sau của những căn nhà đơn sơ này là trang trại với hàng trăm con bò. Chị Thanh nói: Chúng tôi cũng biết sống như thế sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe nhiều lắm, vì mỗi khi gió mạnh mùi phân bò thốc vào rất khó chịu. Căn nhà tuy nhỏ vậy nhưng là tổ ấm của gia đình chúng tôi đó.

“Ăn ngủ với bò riết rồi cũng quen, cực khổ lắm nhưng chắt chiu thì cũng đủ nuôi gia đình và dành dụm được chút ít cho con sau này ăn học”, chị Thanh cho biết thêm.

Hầu hết căn nhà ở “xóm chăn bò” đều đơn sơ.

Hầu hết căn nhà ở “xóm chăn bò” đều đơn sơ.

Đổ bệnh vì mùi xú uế

Cạnh nhà chị Thanh không xa là chị Thùy. Từ mấy tháng nay, chị Thùy cứ ốm o, lúc khỏe cũng chỉ ăn được ngày vài bát cháo. Chị Thùy tâm sự: bi đát lắm. Do quanh năm ngửi mùi phân bò và xú uế nên sức khỏe ngày càng bị ảnh hưởng, chắc chắn là viêm phổi rồi. Biết thế nhưng không có điều kiện, đành chịu. Không chỉ có chị Thùy mà nhiều người phụ nữ khác trong “xóm chăn bò” này cũng nhiễm các bệnh về đường hô hấp vì triền miên sống quanh các chuồng bò.

Ngoài dân tứ xứ tụ về, ở “xóm chăn bò” còn có hàng chục gia đình là người đồng bào dân tộc thiểu số ở địa phương cũng nhận chăn bò thuê. Ông Đinh Rít (người Ba Na) cho biết: Mình không có điều kiện thì đi chăn bò thuê để phụ giúp gia đình đỡ cực. Ở “xóm chăn bò” này chúng tôi cũng yêu thương, đùm bọc nhau lắm.

Nghề chăn bò thuê nếu tính chi li so với nghề nông ở một số vùng quê vẫn khá hơn nhưng các bệnh tật từ việc ô nhiễm ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe cũng nhiều hơn. “Ở quê, ngoài việc đồng áng, vợ chồng tôi chạy chợ buôn bán cả ngày mà cuộc sống vẫn cứ thiếu thốn đủ bề nên khi được người em họ giới thiệu, chúng tôi lên đây chăn bò thuê. Bước đầu chưa quen nên chỉ nhận nuôi 50 con. Tính ra mỗi tháng cũng thu nhập được 3-4 triệu đồng, sau khi trừ chi phí cũng dư được 1-1,5 triệu đồng. Đó là chưa kể tiền bán phân mỗi tháng cũng thêm được khoảng 500.000 đồng” - anh Bùi Văn Hiền (quê Bình Định) cho biết. Tuy có thu nhập vài triệu đồng/tháng nhưng nghề chăn bò thuê ở “xóm bò” này lắm gian nan. Suốt cả năm trời, chân phải đạp lên đá núi nhiều khi tứa máu, đau đến phát khóc. Đặc biệt, vào mùa khô phải đi vài km để gánh nước về cho bò uống. Những lúc bò đi lạc phải đi tìm mặc cho trời mưa hay đêm tối vì mất một con bò coi như mất nửa năm tiền chăn thuê.

Với những người làm nghề chăn bò thuê nơi đây, tương lai của họ vẫn còn mịt mùng nhưng không thể không hy vọng. Đặc biệt, nhiều đứa trẻ ở “xóm chăn bò” thuê đã được nhận vào một số trường học ở địa phương đó như là một lối mở cho tương lai đang dần hiện hữu. Cùng với đó, nhiều người đã biết cẩn trọng đề phòng các loại bệnh tật có thể đến với con em của mình.

Bài và ảnh: Đông Hưng

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Nguy cơ bệnh tật từ nghề... chăn bò

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT