Người mẹ hy sinh đôi mắt để đổi mạng sống cho con

Đang mang thai tháng thứ 5 cũng là lúc chị nhận hung tin mình bị ung thư vòm độ 4. Chị quyết định không điều trị bệnh, chịu hy sinh đôi mắt để đổi mạng sống cho con

Tình mẫu tử thiêng liêng

Mò mẫm từng bước trên bậc thềm, chị Hoàng Thị Yên (thôn Đông Lao, Đông La, Hoài Đức, Hà Nội) vẫn giữ cho mình nụ cười của hơn một năm trước, khi chị còn khỏe mạnh và đôi mắt còn nhìn thấy.

Nhưng trong đôi mắt của mình, từ hơn một năm nay, những ánh cười đã vương thêm nhiều giọt lệ. Chị đã đánh đổi ánh sáng của đôi mắt, ánh sáng của cuộc đời để giữ lại mạng sống cho đứa con.

Câu chuyện về tình mẫu tử ấy đã khiến không ít người ở thôn Đông Lao cảm thấy xót xa.

Mỗi khi nhìn bé Lê Hoàng Cẩm Tú (14 tháng tuổi, con gái chị Yên - PV) chập chững đi rồi cười, bi bô nói, mọi người lại thở dài: “Tội nghiệp hai mẹ con!”.

Khi mang bầu được 5 tháng, chị Yên có biểu hiện không ăn uống được, hay nôn… Khi đi khám, các thành viên trong gia đình chị nhận được tin như sét đánh ngang tai: Chị bị ung thư vòm độ 4.

Mỗi khi nhắc tới giai đoạn vượt cạn để sinh con, đôi mắt chị Yên luôn ngấn lệ
Mỗi khi nhắc tới giai đoạn vượt cạn để sinh con, đôi mắt chị Yên luôn ngấn lệ.

Khi đó, chị vẫn là một công nhân may với mức lương đủ đồng ra đồng vào, một nữ công nhân đã từng khiến anh Lê Văn Hợp (SN 1980, chồng chị Yên – PV) phải từ chối rất nhiều gái làng cưới chị làm vợ.

Khi phát hiện bệnh tình của chị, các bác sĩ nhắn gia đình khuyên chị bỏ thai nhi để điều trị và giữ lại mạng sống cho người mẹ trước tiên. Bởi, quá trình điều trị sẽ ảnh hưởng tới đứa con còn đang mang trong bụng.Thậm chí, giữ đứa trẻ lại có thể không cứu được cả mẹ và con. Nhưng chị vẫn đánh đổi tất cả chỉ vì nghĩ về con…

“Nghe hung tin, chồng tôi bị sốc, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh và bảo không có vấn đề gì. Nhưng tôi thấy anh ấy lặng lẽ khóc. Bản thân tôi cũng tự đặt ra câu hỏi, nếu sức khỏe tôi không có vấn đề gì, bác sĩ sẽ không gọi riêng anh ấy để nói chuyện.

Chị Yến (chị gái – PV) là người cho tôi biết sự thật bệnh tình của mình. Chị cũng nói, nếu muốn chữa khỏi bệnh tôi phải bỏ em bé, nếu không bệnh viện không cho nằm lại điều trị.

Đứng trước sự thật ấy, tôi tưởng như mình gục ngã. Nhưng nghĩ tới đứa con trong bụng còn chưa một ngày nhìn thấy ánh sáng mặt trời, tôi chỉ biết nói với mọi người: “Em không bỏ con, chết em cũng không bỏ con. Chồng em sẽ không mất vợ cũng không mất con. Em sẽ sống vui vẻ để con em sinh ra không buồn giống như em”.

Và, tôi quyết định giữ lại thai nhi, bỏ mặc phía sau mọi lời khuyên nhủ” – chị Yên tâm sự với chúng tôi khi bé Cẩm Tú vẫn cười giòn trong vòng tay siết chặt của người mẹ.

Không lay chuyển được tình mẫu tử, mọi người tôn trọng quyết định của chị Yên. Họ sát cánh cùng chị để vượt qua biết bao thử thách, chờ đến ngày sinh linh ấy chào đời. Nước mắt người mẹ khi nói về hành trình đánh đổi mạng sống của mình để giữ lại mạng sống cho đứa con.

Khi bé Cẩm Tú trong bụng mẹ được 32 tuần tuổi, đó là thời khắc chị đau đớn nhất. Mỗi ngày, chị phải truyền 3 chai dịch truyền và mỗi chai mất 3 tiếng đồng hồ. Ngày 9 tiếng, người phụ nữ ấy phải nằm trên giường để cố đưa chút chất dinh dưỡng vào người qua những chai dịch truyền ấy.

“Tôi cứ ăn, thậm chí uống vào là nôn mà nôn cả ra máu. 32 tuần tuổi nhưng con mới chỉ được 1,5 kg. Xót xa khi biết cân nặng của con, mà người làm mẹ không thể khắc phục được” – chị Yên nấc nghẹn khi kể.

Một lần nữa chị phải đối mặt với sự lựa chọn, chị chọn giữ con lại thêm một thời gian. Vì theo chẩn đoán của các bác sĩ, phải 36 tuần tuổi đứa trẻ ấy chào đời mới đảm bảo sự sống. Chị chia sẻ: “Ngày ngày, tôi chỉ biết cầu nguyện để mình giữ lại được thức ăn trong cơ thể, dù chỉ một chút để làm nguồn dinh dưỡng cho con.

Tôi không nhớ mình đã bao lần khóc trong những cơn đau. Chồng thì không thể ở bên cạnh, vì phải đi làm xa để kiếm tiền nuôi vợ con. Lúc biết bệnh, cũng là lúc tôi chuyển về nhà ngoại sinh sống để có người chăm nom. Vì gia đình bên nội ở xa, mẹ chồng cũng gần 80 tuổi, ốm đau bệnh tật triền miên”.

Món quà ý nghĩa từ đứa con gái nhỏ

Đứng trước người phụ nữ với đôi mắt mù lòa vì bị teo dây thần kinh sau những ngày trị xạ chữa ung thư, tôi những tưởng chị đã phải toan tính rất nhiều tới tương lai của đứa trẻ sinh ra, rồi sẽ vắng đi bàn tay chăm sóc của mẹ.

Nhưng dường như, cảm nhận được những đắn đo từ phía người đối diện qua phần thị lực đã mất đi ấy, chị Yên cười: “Tôi chỉ nghĩ sinh con ra được khỏe mạnh, vì nó cũng là một mạng sống, nên tôi không nỡ “giết” con khi nó còn chưa cất tiếng khóc chào đời. Chồng cũng muốn tôi cứu mạng sống của mình trước tiên, sau đó sẽ tính tới chuyện sinh con. Nhưng cơ hội đó với tôi mỏng manh lắm!

Tôi sợ nếu bỏ con, sau này tôi nhắm mắt xuôi tay, xuống cửu tuyền gặp con nó sẽ oán”.

Lúc bé Cẩm Tú chào đời cũng là lúc chị Yên chỉ nghe được tiếng con khóc. Người mẹ trẻ ấy luôn ao ước được một lần nhìn thấy mặt con. Dù buồn, nhưng chính những tiếng khóc, tiếng cười của con lại là nguồn sống giúp chị vượt qua những cơn đau bệnh tật.

“Một sáng ngày 20/10, khi tôi còn đang quờ quạng bước ra từ nhà vệ sinh, con đã gọi to “Mẹ”. Lúc ấy, tôi hạnh phúc lắm, chỉ muốn chạy thật nhanh lại ôm con. Đó chính là món quà ý nghĩa mà tôi nhận được trong ngày Phụ nữ Việt Nam” – gạt những giọt nước mắt đang lăn dài, chị Yên chia sẻ.

Ước mơ của người mẹ trẻ ấy là 1 lần được nhìn thấy mặt con
Ước mơ của người mẹ trẻ ấy là một lần được nhìn thấy mặt con.

Vợ mất từ năm 2007, suốt 7 năm qua, ông Nguyễn Tài Thường (SN 1943 – bố đẻ chị Yên) một mình chèo chống kinh tế cho gia đình. Nghe những tâm sự chát đắng của con gái út, chốc chốc, ông Thường lại lấy tay gạt nước mắt. Ông ngậm ngùi: “Số phận đã định nhà tôi phải như thế, tôi cũng không biết phải làm thế nào. Với cái Yên, ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Hai chị gái nó, một đứa ở nhà trông cháu, một đứa trông nó trong viện”.

Còn với ông Nguyễn Tài Hiền (trưởng thôn Đông Lao), dù mới đương nhiệm chức, nhưng ông cũng không khỏi xót xa lẫn cảm phục sự hy sinh của người mẹ trẻ ấy.

Chia tay chị Yên với cái nắm tay thật chặt, bên tai tôi vẫn vẳng lại lời nói của chị: “Đôi mắt của tôi đã đổi được mạng sống của một con người. Tôi không bao giờ hối hận với quyết định của mình”.

 

(Theo Đại Lộ)

Loading...
Bình luận

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com