Về thăm làng La Châu, xã Hòa Khương, huyện Hòa Vang, TP. Ðà Nẵng, hỏi đến tên tuổi cụ Ðinh Thử (sinh năm 1907) ai nấy cũng đều biết. Cụ không chỉ được biết đến là bậc cao niên “đức cao vọng trọng” mà còn bởi tình cảm sắt son với người bạn trăm năm của mình. Cụ có tổng cộng 12 đứa con, gần 100 cháu, chắt, chút, chít. Cụ vẫn thường cười tếu khi nói về vợ mình: “Nhờ bà ấy “nuôi” tốt nên tôi mới sáng suốt, minh mẫn, mắt tỏ để đọc báo, làm thơ, thi thố tài năng và quan trọng hơn là sống thọ được như vậy”.
Hạnh phúc khi có 12 con, gần 100 cháu, chắt...
![]() Dù ở cái tuổi “xưa nay hiếm” nhưng cụ Đinh Thử vẫn giành thứ hạng cao tại Cuộc thi cụ ông, cụ bà đẹp lão cấp thành phố. |
Đúng như những gì cụ Trà Văn Sinh khẳng định. 12 người con (7 trai, 5 gái) của cụ Đinh Thử đều còn sống và cũng đã bước qua ngưỡng tuổi gọi là thọ. Người con trai đầu của cụ năm nay đã 73 tuổi, còn con rể lớn tuổi nhất cũng đã ngoài 80 tuổi. Cụ có cả thảy gần 100 đứa cháu, chắt, chít nội ngoại và vẫn còn minh mẫn đến lạ kỳ để nhớ rõ mồn một, không sót đứa nào. Thậm chí, cụ còn nhớ cả tuổi của từng đứa, nét mặt ra sao, đứa nào ngoan, đứa nào chưa ngoan...
Bí quyết sống thọ
![]() Cụ ông 105 tuổi, cụ bà 85 tuổi sống vui, sống an nhàn, sống khỏe đã trở thành tấm gương mẫu mực cho con cháu noi theo. |
“Ngày trước, tôi tưởng đã “ế” vợ rồi nhưng ai ngờ may mắn được gặp bả. Khi ấy, bả còn trẻ lắm, chỉ mới bước sang tuổi 20, còn tôi thì là “ông già” ngoài 40 tuổi. Nhưng vì tình yêu, bả đã vượt qua rào cản gia đình và bạn bè để chấp nhận đến với tôi... Thời ấy, tôi phải cầm súng ra chiến trường, một mình bả ở nhà vừa lo săn sóc ba mẹ chồng, vừa lo lũ trẻ cơm nước, giặt giũ, rồi cả chuyện đồng áng, chuyện làm công tác phụ nữ xã. Công việc nhiều khôn xuể nhưng bà chưa hề kêu ca hay than phiền với bất cứ một ai” - đôi mắt cụ Thử sáng bừng khi nói về vợ mình.
Nói xong, cụ Thử ngồi trầm ngâm kể lại: “Đúng là người Quảng Nam tôi có câu “trong cơn hoạn nạn mới hiểu tận lòng nhau”, “trong trận chiến mới hiểu được lòng người”. Và qua gần 65 năm sống chung, tôi mới hiểu hết tình nghĩa bà ấy dành cho tôi... Cách đây gần hai chục năm, khi tôi bị ốm nằm liệt giường, không đi lại được, ăn uống khó khăn. Mỗi bữa ăn, bà nhà lại ép tôi ăn, tôi hay quát tháo. Bà lặng im không nói gì cả. Xong rồi lại ra lời năn nỉ, van xin để tôi húp miếng cháo vào cho chắc ruột. Đến việc tắm rửa cũng khó khăn. Dù khi ấy bà nhà tôi cũng đã ngoài 65 nhưng vì ban ngày con cháu đi làm xa tối mới về kịp nên một thân một mình bà dìu tôi lên xe lăn đưa ra giếng tắm rửa. Khi ấy nhìn bà “vật vã”, khổ sở để ôm tôi lên rồi xuống mà thấy thương”.
Sau trận đau năm ấy, tôi thấy thương bà nhà tôi vô cùng, và bắt đầu ra sức tập thể dục để có sức khỏe tốt. Không những thế, chế độ dinh dưỡng được bà nhà chăm chu đáo. Sáng, trưa, tối và cả khuya đều không sót.
“Nhiều lúc con cháu thấy vợ chồng già chừng này tuổi rồi mà còn tình tứ nên có khi “ganh tỵ” - Cụ Thử vừa nói vừa cười giòn tan.
“Ông ấy ăn mỗi bữa có chừng chỉ nhích hơn có 1 chén. Ăn ít nhưng đều bữa. Ngày ngủ 8 tiếng, sáng dậy sớm và trước khi đi ngủ là ra ngõ cùng các cụ trong làng đi bộ”, cụ bà Đặng Thị Cam cho biết.
Nói về bí quyết “sống lâu, sống khỏe, sống đẹp” của mình, cụ Thử cười tếu nói: “Chẳng có gì gọi là bí quyết, chỉ cần ăn uống điều độ, sáng tối chịu khó vận động cùng với đời sống văn hóa văn nghệ phong phú là khỏe ngay ấy mà. Nhưng nếu như không có bà nhà, chắc tôi không có sức khỏe như ngày hôm nay đâu. Nếu cho tôi nói cảm ơn thì người đầu tiên tôi nói cảm ơn là bà nhà”.
Ðọc báo, làm thơ không “ai” sánh bằng
![]() Tuổi 105 nhưng cụ Thử da dẻ vẫn hồng hào, đôi mắt sáng, đầu óc còn sáng suốt để đọc báo, làm thơ vui tuổi già. |
Như vậy, nói đến chuyện đọc báo, làm thơ thì chắc không người già nào sánh bằng. Không cần đeo gương, cụ vẫn đọc dõng dạc từng câu, từng chữ trong những tờ báo, bài thơ. Nghe cụ ngâm thơ hay đọc báo một cách say mê mà không khỏi thán phục trí nhớ “trời phú”. Bởi vậy, cụ Thử rất được bà con dân làng kính trọng. Mọi việc lớn, nhỏ trong làng đều đến xin ý kiến của cụ.
Nhớ lại thời trẻ, từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất hay “phiêu bạt giang hồ” bốc thuốc cứu người, được Nhà nước cấp bằng chứng nhận, hay mới đây nhất dù đã ở tuổi ngoài 100 nhưng cụ vẫn tham gia Hội thi cụ ông, cụ bà đẹp lão thành phố và giành giải cao.
Là người có tâm hồn thơ ca, trước khi chúng tôi ra về, cụ Thử đã ngâm vài câu thơ của mình cho chúng tôi nghe:
“Già trẻ khác xa, nước nhà có một
Người tuổi tác lẽ đâu dại dột
Bậc lão thành lực lượng hơn trai
Gương trung dạ nghĩa sớm dùi mài
Lòng sắt son dày nén đúc”.
Bài và ảnh: Hà Kiều
-16c70.jpg)

-16c70.jpg)