Ngôi nhà cổ làm trong một đêm

Thời sự
Công việc diễn ra trước một vùng đuốc sáng rực. Sớm tinh sương, bà con đổ đến xem tình hình ngôi nhà thì thật kỳ lạ. Mới chiều qua, nơi đây còn gồ ghề, với mái nhà tranh bé tẹo teo, nay được thay thế bằng ngôi nhà mới 5 gian, 2 chái dài hơn 18 mét.

Công việc diễn ra trước một vùng đuốc sáng rực. Sớm tinh sương, bà con đổ đến xem tình hình ngôi nhà thì thật kỳ lạ. Mới chiều qua, nơi đây còn gồ ghề, với mái nhà tranh bé tẹo teo, nay được thay thế bằng ngôi nhà mới 5 gian, 2 chái dài hơn 18 mét.

Tự hào về tài đức của cha ông

Ông Nguyễn Viết Vi đã về hưu từ lâu và giờ sống đạm bạc bên vợ và các con trong ngôi nhà cổ của cha ông để lại, với tấm lòng trân trọng, gìn giữ, coi đây như một kỷ vật vô giá mà ông phải có trách nhiệm bảo vệ. Ông nói rằng được gìn giữ một kỷ vật của cha ông là một vinh dự và niềm tự hào lớn. Ông Vi nói: "Tất cả những tài liệu viết về quan thanh liêm Nguyễn Viết Thứ đều có ở Thư viện Hán Nôm (đường Đặng Tiến Đông-Hà Nội), rất tiếc tôi là người không biết chữ Nho nên chịu. Một người có sưu tầm cho chút ít, nhưng không đáng là bao. Cụ Nguyễn Viết Thứ chúng tôi làm quan nhưng nhà quá nghèo, chỉ có mái nhà tranh xiêu vẹo, cũng trên chính mảnh đất này. Ngôi nhà này là quà biếu của Đô đốc Thái bảo Nguyễn Công Triều, người làng Đông Lao, xã Đông Lao, Hoài Đức. Kỳ thực thì quan hệ giữa hai người bạn rất tốt, nên cụ Nguyễn Công Triều thì muốn trả ơn sâu, cụ chúng tôi thể hiện cái đức của người thanh liêm, không nhận quà. Ngôi nhà này là hệ quả của cái ân cái đức độ của hai người".

 
Ông Nguyễn Viết Vi rành rọt, say sưa kể chuyện về các cụ trong dòng tộc Nguyễn Viết của mình, về ngôi nhà kỳ lạ. Bên ấm trà đậm đà chất quê, ông giở cuốn gia phả về dòng họ cho tôi xem và không quên dặn rằng: cậu viết gì thì viết, nhưng đừng nghiêng về bên nào, con cháu cụ Triều bên Đông Lao họ đọc được, lại ảnh hưởng đến hòa khí đôi bên. Ông còn nói: Dòng họ nhà tôi có hai văn bia ở Văn Miếu Quốc Tử Giám. Người sinh ra cụ Nguyễn Viết Thứ là cụ Nguyễn Trí Quảng, sau đổi thành Nguyễn Viết, cũng làm quan trong triều Lê. Vậy là dòng họ này làm quan trong cả ba đời vua: Huyền Tông, Gia Tông, Hy Tông.

Tình bạn của hai người bạn xưa và ngôi nhà xây dựng trong một đêm

Ông Nguyễn Viết Vi kể lại câu chuyện mà bao năm ông đã thuộc nằm lòng từng chi tiết:

Năm 1675, dưới triều vua Lê Hy Tông, làng Đông Lao, phủ Hoài Đức đang cần xây dựng các đình chùa. Đô đốc Thái bảo Nguyễn Công Triều đã mượn con voi của triều đình về kéo nguyên vật liệu phục vụ xây dựng. Chẳng may con voi bị cảm lăn ra chết. Theo luật của triều đình thì người làm chết voi phải đúc con voi bằng bạc nặng bằng con voi thật đã chết, hoặc bị chém đầu. Nhưng ông vét hết gia tài cũng chỉ đúc được 4 cái chân voi bạc và chỉ còn chờ ngày bị hành hình. Người xét xử vụ này lại là vị quan thanh liêm Nguyễn Viết Thứ (1644-1692), đã suy nghĩ biết bao ngày. Cuối cùng ông cũng nghĩ ra cách. Khi ngồi uống trà với vua và đàm luận thế sự, ông kể chuyện một anh tá điền nghèo đi cày thuê cho địa chủ, giữa trưa nắng, vừa cày xong thửa ruộng thì trâu lăn ra chết. Địa chủ bắt tá điền lên quan đòi đền... Nhà vua tức giận: Con trâu chết vì ngã nắng, đấy là tại trời chứ anh ta có đánh chết đâu. Anh tá điền không có tội gì hết. Nhân cơ hội đó, quan Tham tụng liền bẩm tấu vụ chết voi của Đô đốc Nguyễn Công Triều. Nhà vua chợt nghĩ ra, khen viên quan tài trí và đã xóa tội cho Nguyễn Công Triều.

Vợ chồng ông Vi trong ngôi nhà cổ.
 
Vốn là bạn đồng hương và vào sinh ra tử, nay lại có ơn cứu mạng, Đô đốc Nguyễn Công Triều nghĩ đến chuyện đền đáp. Nhưng Nguyễn Viết Thứ chối từ, ông nói mình giúp người khác há để trả ơn. Đô đốc Nguyễn Công Triều suy đi tính lại, cuối cùng tìm được một cách để trả ơn bạn. Trong buổi uống trà, ông có chen khéo vào câu chuyện làm con mà để cha mẹ khổ là chưa làm tròn đạo hiếu. Trong khi đó song thân của quan Tham tụng Nguyễn Viết Thứ lại đang sống trong cảnh bần hàn, một ngôi nhà tranh xiêu vẹo. Đô đốc Nguyễn Công Triều nói rằng "Song thân của người cũng là của ta. Vậy ta sẽ dựng một ngôi nhà để song thân sống yên bình trong những năm cuối đời, và đó cũng là nơi thờ tự". Bạn đã nói vậy rồi, dù lòng đã phục nhưng còn thách thức "Ta hiểu lòng của người, nhưng ta sẽ chỉ nhận ngôi nhà làm trong một đêm". Thì đó cũng là một cách thoái thác món quà.

Đô đốc Thái bảo cho đó là việc không khó. Bao năm đánh Nam dẹp Bắc còn được, huống chi dựng một ngôi nhà. Ông bắt tay bạn và cả quyết là sẽ làm được. Vào khoảng tháng 2 năm 1676, Đô đốc Nguyễn Công Triều đã cho khoảng 300 người cùng voi, ngựa kéo nguyên vật liệu nhằm hướng làng Sơn Đồng, đến ngôi nhà mà cha mẹ Thượng thư Nguyễn Viết Thứ sống, cả khu đất rộng gần 600 mét vuông. Đô đốc bước vào nhà, thi lễ với song thân bạn và mời hai cụ sang hàng xóm nghỉ tạm, còn mình cho quân khởi dựng. Người dân Hoài Đức khi đó ngạc nhiên, đổ đến xem rất đông. Tại sao ngày rộng tháng dài lại đi làm nhà vào lúc đêm khuya.

Người của Đô đốc bắt tay vào, mỗi người một việc, nhóm làm đồ gỗ, nhóm đào móng, nhóm san nền... Công việc diễn ra trước một vùng đuốc sáng rực. Sớm tinh sương, bà con đổ đến xem tình hình ngôi nhà thì thật kỳ lạ. Mới chiều qua, nơi đây còn gồ ghề, với mái nhà tranh bé tẻo teo, nay được thay thế bằng ngôi nhà mới 5 gian, 2 chái dài hơn 18 mét. Nguyễn Viết Thứ mừng đến rơi lệ, bà con đến xem thì không hết ngỡ ngàng, sờ nắn từng chiếc cột, xem như chuyện thần tiên. Hai người bạn vong niên ôm chặt lấy nhau, chứa chan lệ. Đô đốc nói "Ta đã thực hiện được lời hứa của mình, người còn gì không phục?". "Ta cảm ơn tấm thịnh tình của người, ta rất nể, rất nể".

Ngôi nhà cổ vẫn được giữ gìn nguyên vẹn sau hơn 3 thế kỷ.
 
Giữ nhà cũng phải có đức, có tâm

Làng Sơn Đồng không chỉ nổi tiếng bởi đây là làng nghề có truyền thống tạc tượng và những đồ thờ cúng, mà còn nổi tiếng bởi câu chuyện truyền kỳ về ngôi nhà cổ chỉ làm trong một đêm. Vì thế mà rất nhiều người đã đến đây tham quan, có cả phóng viên viết bài, người quay phim chụp ảnh. Ông Vi nói, chúng tôi cũng chẳng muốn đưa chuyện này lên báo làm gì, nhưng người ta cứ đến hỏi, mình từ chối không đặng. Cho nên ông và các con cháu sau này chỉ làm đơn để được công nhận đền thờ quan Tham tụng Thượng thư Nguyễn Viết Thứ là di tích lịch sử văn hóa, chứ không nhắc đến ngôi nhà. Với ông, việc được gìn giữ ngôi nhà đã là một vinh dự, và trách nhiệm là gìn giữ cho tốt.

Đời trước các cụ chỉ sửa lặt vặt vài thứ. Cho đến nay, ngôi nhà cổ này vẫn gần như nguyên vẹn. Đến đời ông Nguyễn Viết Vi, chỉ sửa chữa có hai lần. Một lần vào năm 1975, đảo ngói, cân chỉnh lại cột kèo, thay vách gỗ bị mối mọt. Lần thứ hai là tháng 11 năm 1995, đại tu phần mái và sàn do xập xệ và dột.

Theo lời ông Vi, ngôi nhà này vượng khí lắm. Ngày trước, dưới thời Pháp, chúng đã phá dỡ bao ngôi nhà, cả đền chùa, nhưng ngôi nhà này không dám động đến, chỉ ngăn làm đôi để phục vụ cho ý đồ của chúng. Ông già tóc bạc chỉ lên bức hoành phi với ba chữ vàng "Đức giã viễn", nói rằng, tôi luôn nhắc nhở con cháu ăn ở có đức có tâm. Tài năng, đức độ của hai người bạn tâm giao - cha ông chúng tôi Nguyễn Viết Thứ, Nguyễn Công Triều đáng để con cháu đời sau noi theo. Thời gian cứ trôi đi, bao đời nay, con cháu hai dòng họ Nguyễn Viết ở Sơn Đồng và Nguyễn Công ở Đông Lao vẫn khăng khít. Người dân quanh vùng đó, bao đời nay vẫn ca ngợi tài đức và tình bạn của hai vị quan một văn một võ và ngôi nhà kỳ lạ. Ngôi nhà giống như một bức đại tự bằng vàng viết về cái đức và tài của người xưa. Nhiều người đề nghị ông Vi làm đơn để công nhận ngôi nhà là di tích lịch sử văn hóa. Ông vẫn chỉ cười mà rằng "Công nhận hay không không quan trọng, quan trọng là tôi sống được bao lâu nữa, để gìn giữ và được sống trong một kỷ vật quý báu của cha ông".

Bài và ảnh: Diên Khánh


Ý kiến của bạn