Nghịch cảnh thừa mứa và đói khát

Quốc tế
Cứ vào tháng 11 là mọi người ở Mỹ lại nôn nao cho một ngày lễ lớn nhất trong năm - Lễ Tạ ơn. Tục lệ này bắt đầu từ mấy trăm năm trước khi nhóm người di dân đầu tiên vượt qua đói khát,

(SKDS) - Cứ vào tháng 11 là mọi người ở Mỹ lại nôn nao cho một ngày lễ lớn nhất trong năm - Lễ Tạ ơn. Tục lệ này bắt đầu từ mấy trăm năm trước khi nhóm người di dân đầu tiên vượt qua đói khát, bệnh tật đã trúng vụ mùa nơi vùng đất mới. Sau khi gặt hái thu hoạch, họ làm lễ cảm tạ ơn trên và từ đó đến nay, người Mỹ, những thế hệ người di dân tiếp nối đã có truyền thống làm Lễ Tạ ơn mỗi năm vào thứ năm của tuần thứ tư trong tháng 11.

40% thức ăn biến thành rác

Người Mỹ mừng ngày này cùng gia đình và bạn bè quanh một bàn tiệc đầy các món như gà tây quay, khoai lang, rau xanh, sốt cranberry, bánh ngọt, bánh nhân và nhiều món khác.

Giữa sự thừa mứa này, phần lớn người Mỹ sẽ rất ngạc nhiên khi biết rằng trên thực tế, số thực phẩm bị phí phạm ở Hoa Kỳ nhiều đến mức nào. Theo một bản phúc trình mới, khoảng 40% thực phẩm sản xuất ở nước này mỗi năm cuối cùng bị vứt vào thùng rác.

Nghịch cảnh thừa mứa và đói khát 1
 Đói khát...

Ông Gregory Jones mỗi ngày nấu 5.000 bữa ăn cho D.C. Central Kitchen, một tổ chức phi lợi nhuận giúp nuôi ăn những người thiếu thốn. Ông Jones yêu thích công việc này và nói nó đã cứu vớt đời ông. Từng là một người nghiện ma túy, ông đã được đào tạo trong Chương trình Nghệ thuật nấu ăn của Tổ chức Kitchen và đã cai được ma túy từ đó. Ông Jones cho biết: "Ðiều kỳ diệu của công việc này và điều khiến tôi yêu thích công việc này là bạn có thể đền đáp lại những gì mà Thượng đế đã giúp tôi có được".

Trưởng ban Quản trị Mike Curtin cho biết, câu chuyện của Jones là trọng điểm trong nền tảng hoạt động của tổ chức - phí phạm là sai lầm. Ông Curtin nói: "Sự phí phạm có thể là thực phẩm. Nó có thể là những đầu óc xây dựng. Nó có thể là những cái bếp không được sử dụng một cách hữu hiệu".

Số lượng phí phạm không thể tưởng tượng được. Một báo cáo mới của Hội đồng Bảo vệ tài nguyên thiên nhiên uớc lượng, hằng năm số thực phẩm còn tốt nguyên có thể ăn được trị giá tới 165 tỷ usd thường bị người tiêu thụ ở nhà bỏ đi hay không được dùng tới tại các nhà hàng hoặc bị bỏ phí không thu hoạch tại các nông trại. Và báo cáo nêu ra rằng, trong khi số thực phẩm này bị phí phạm thì cứ 1 trong 6 người Mỹ bị thiếu ăn kinh niên hoặc không có tiền để mua thức ăn.
 
Nhà khoa học phụ trách dự án của Hội đồng Bảo vệ tài nguyên thiên nhiên đồng thời là tác giả cuộc khảo cứu Dana Gunders nói đa số người Mỹ không nhận thức được vấn đề này. Bà Gunders cho biết: "Thật là điều đáng kinh động khi nghĩ rằng chúng ta phí phạm nhiều thực phẩm như thế trong khi có thể nuôi ăn chính dân chúng của mình. Chúng tôi ước tính, nếu chỉ giảm thiểu mức phí phạm thực phẩm khoảng 15% thì cũng ngang với số lượng thực phẩm cần để nuôi sống 25 triệu người Mỹ. Những người bị thiếu ăn".

Hiến tặng đồ dư thừa - Tại sao không?

Từ hơn 20 năm, Tổ chức D.C. Central Kitchen đã hoạt động để thay đổi tình trạng đó. Những người lái xe hằng ngày đi thu nhận số thực phẩm thặng dư được hiến tặng từ các cửa hàng bách hóa, các hãng buôn thực phẩm, nhà hàng và nông trại. Một chiếc xe tải tiến vào nông trại của ông bà Carl và Carol Brady ở Mitchellville, Maryland để nhận 2 tấn dưa chưa được thu hoạch.Bà Brady cho biết: "Tôi ghét phí phạm và chịu khó thêm một chút là tôi có thể làm một việc tốt bằng cách gom góp số dưa đó lại. Ðem cho thì mất công hơn, nhưng việc đó nằm trong tiến trình. Tôi cần phải đưa số dưa ấy ra khỏi đồng. Nó cần phải đưa đi và sử dụng cho bớt phí phạm".

Nghịch cảnh thừa mứa và đói khát 2
 ... Và thừa mứa.

Lượng thực phẩm dư thừa của nhà nông đó trở thành bữa ăn ngày hôm sau khi nó được đưa miễn phí đến các nhà tạm trú của người vô gia cư, những trung tâm từ thiện nuôi ăn được gọi là nhà bếp súp và các chương trình ở trường học như trung tâm huấn luyện sau giờ học mà bà Denise Lacey điều hành tại một khu của những người có lợi tức thấp tại Thủ đô Washington. Bà Lacey bỏ vào đĩa các phần ăn to gồm thịt gà tây nóng, mỳ và sốt cà chua cho các em nhỏ đang chờ được ăn và thường là không biết bữa ăn tiếp theo sẽ ở đâu ra. Bà Lacey nói: "Tôi chọn phục vụ bữa tối bởi vì nhiều em nhỏ trong khu này có thể không được ăn tối khi về nhà".

Trở lại trụ sở D.C. Central Kitchen, Giám đốc Mike Curtin tóm lược ngày làm việc. Ông nói bằng cách thu góp thực phẩm, tổ chức này cũng thu góp lại những cuộc đời, không riêng cho những người mà họ phục vụ, mà cả cho nhân viên của ông, một số đã trải qua những lúc sa cơ lỡ vận. Ông Curtin cho biết thêm: "Chúng tôi muốn mọi người hiểu để cho người khác đói là điều sai trái đến mức nào, cực kỳ là sai trái.
 
Nhưng bằng cách dùng số thực phẩm, chúng ta có thể giải quyết vấn đề đã gây ra tình trạng thiếu ăn và giảm bớt số người đói, chúng ta có thể đạt được sự thành công với tư cách một cộng đồng và trở thành một nơi tốt đẹp hơn". Ðầu bếp Gregory Jones cũng đồng lòng với tư tưởng đó. Ông cho biết: "Tôi đang làm một việc mà tôi vẫn hằng mong muốn. Nó đem lại nụ cười trên gương mặt tôi".
Quỳnh Diệp  (Theo NYT)

Ý kiến của bạn