Nghĩa tình từ những viên thuốc

Suckhoedoisong.vn - Cô - một người phụ nữ thôn quê, chất phác, hiền lành, mang trong mình dòng máu hào sảng của người con Nam bộ.

Cô đến phòng khám của tôi vào một ngày mưa, áo quần lấm lem, ống cao ống thấp, ướt sũng cả hai bên, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Cô cho biết mình bị sụt cân cả tháng nay, hay tiểu đêm, khát nước, đói ăn hoài không biết no.

Còn tôi - một bác sĩ trẻ, sinh ra và lớn lên cũng ở một vùng thôn quê. Với gương mặt thanh tú, vầng trán cao rộng, đôi mắt sáng, phong thái chững chạc, tay thoăn thoắt nghe tim, nghe phổi, nhăn trán mỗi lần đọc kết quả xét nghiệm... khi có vấn đề.

Những tình cảm của người thầy thuốc trao gửi cho người bệnh qua mỗi lần khám bệnh.

Những tình cảm của người thầy thuốc trao gửi cho người bệnh qua mỗi lần khám bệnh.

Chiều nay, tôi khám cho cô, kê đơn cho cô thuốc đái tháo đường, tăng huyết áp.

Cô, đơn giản, ra về với toa thuốc hết vài trăm ngàn trên tay, ánh mắt rưng rưng. Chàng bác sĩ trẻ ủi an, rồi cũng ổn mà phải không cô. Ừ, rồi cũng ổn mà con, sinh lão bệnh tử mà. Câu nói của người Nam bộ nhẹ như không.

Cứ như thế, tuần nào, tháng nào cô cũng gặp tôi. Cô mến tôi, có khi chẳng cần toa thuốc mà cô cũng đến nghe tôi nói chuyện, tư vấn về bệnh tật...

Hôm nay, cô đi khám bệnh trong chiều mưa, nét mặt cô buồn: “Hôm nay thăm bác sĩ thôi, bỏ thuốc 2 tuần nhỉ bác sĩ. Mới đi khám bệnh về bị người ta rạch túi mất 5 triệu rồi, còn có 2 trăm nghìn, chắc nhịn thuốc bác sĩ nhỉ. Của đi thay người mà...”.

Tôi nhìn cô, cái nhìn thân thương. Rồi cô chực rưng rưng, cô không khóc, chỉ là hạt bụi lơ đễnh nào dám bám vào mắt cô thôi mà, phải không cô. Người đàn bà Nam bộ kiên cường giọng vẫn lanh lảnh, của đi thay người bác sĩ ơi, người phụ nữ ấy tự an ủi bản thân, vừa bán xong con bò nuôi 2 năm giờ chẳng còn đồng nào, ôi, thương quá.

Hôm nay, tôi không kê toa cho cô.  Tôi lấy trong tủ ra bịch thuốc, chọn từng viên, từng viên, đưa cô rồi dặn dò cô uống. Đây là số thuốc tuy ít ỏi mà tôi đã chắt chiu từ đồng lương khiêm tốn của mình để dành cho những bệnh nhân nghèo khi họ cần mà không có tiền. Tôi nắm tay cô, cười hiền: “Hôm nay con không biên toa là con không lấy tiền công khám nha cô. Cô về uống thuốc có gì gọi số điện thoại con nha”.

Cô ngấn lệ, nắm tay tôi thật chặt.

Anh biết cô sẽ không khóc đâu, nhưng nhìn ra cửa thấy cô cầm đuôi áo quệt lên mặt tự lúc nào.

Cô khóc vì mất tiền hay cô khóc vì cảm động...

Có những cảm xúc bình thường như vậy mỗi ngày, tôi nhìn, tôi thấy, tôi cảm, tôi thương và thêm yêu cuộc sống này...

BS. Nguyễn Quốc Vũ (Bệnh viện quận Thủ Đức TP. Hồ Chí Minh)

Bạn quan tâm
Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Nghĩa tình từ những viên thuốc

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐẶT CÂU HỎI & NHẬN TƯ VẤN MIỄN PHÍ TỪ CHUYÊN GIA
ĐỌC NHIỀU NHẤT