
Nguyễn Việt Chiến
Nến đã tắt
Suốt đêm gió lạnh về
những pho tượng trầm ngâm trên bệ đá
các ông có thể bị cảm lạnh
vì dưới mái đêm này
chỉ còn duy nhất một ngọn nến mong manh
các ông suy ngẫm gì
khiến bóng đêm mất ngủ
các ông dằn vặt gì
làm bóng đêm đăm chiêu
suốt đêm gió lạnh về
nến đã tắt và các ông vẫn nín lặng như thế
suốt đêm gió lạnh về
nến đã tắt và các ông vẫn trầm ngâm như thế
ngước nhìn thế gian
7/2008
Quê
Đã làm thân phận lúa
thì mọc trên đồng, ăn ngủ trên đồng
yêu thương sinh nở trên đồng
rồi bơ vơ tàn lụi trên đồng
theo khói rơm khói rạ
ta hỏi quê lúa ở đâu
chỉ thấy lúa thở dài
bò non gặm cỏ trên đồng sương mai
người đi chợ sớm đêm còn trĩu vai
ta còn một cánh đồng cũ
một khúc sông cũ một mùa sen cũ
một tuổi thơ cũ trong lành
ta còn một bờ tre cũ một mùi rơm cũ
một ánh trăng cũ
một thương yêu cũ còn tươi
ta mất
một xa lộ không cây
một giấc ngủ không cây
một đô thị mê man cao ốc
em mắt xanh tóc nhuộm
em chập chờn động lắc khói cần sa
dẫu thương mẹ nhớ cha
em dứt áo đồng quê
không trở lại
ta mất một bờ vai trăng đẫm
một đồng quê tái tê thủ thỉ
ngày trăng đi
ta hỏi quê trăng ở đâu
sao trăng không trả lời
hình như ta
và trăng lâu rồi
đều đã mất quê
Muối
1
Anh luôn bị đánh thức
bởi những nỗi đau
đang hủy hoại con người
nó gặm nhấm trái tim yếu đuối của anh
bằng những chiếc răng thú
những vết răng ngủ quên
trong lớp muối sâu của dĩ vãng
những vết răng còn tươi
2
Trên bờ thương tích của anh
bao lớp sóng phiền muộn
của thời gian
tràn qua
nỗi đau đọng thành muối
những hạt muối
xót xa cuồng nộ
sẽ một ngày
làm tắc nghẹn huyết quản anh
3
Chiều nay từ biển trở về
lang thang trong gió tối
anh đi qua
những cánh đồng muối không người
và cảm thấy những hạt muối
trong tim mình
đang cựa quậy một đời sống khác
đang hít thở một không gian khác
đang thắp lên một tư duy khác
để cùng anh vượt qua bãi bể đời người