Mua chỗ ưu tiên?

Thời sự
Đi lại bằng xe buýt ngày càng trở nên quen thuộc với nhân dân với giá cả hợp lý, giảm tải trên đường. Thế nhưng văn hóa xe buýt nói riêng cũng như văn hóa giao thông nói chung cần phải bàn.

Đi lại bằng xe buýt ngày càng trở nên quen thuộc với nhân dân với giá cả hợp lý, giảm tải trên đường. Thế nhưng văn hóa xe buýt nói riêng cũng như văn hóa giao thông nói chung cần phải bàn.

Trên cả nước, xe buýt nào cũng có câu "Nhường chỗ cho người tàn tật, phụ nữ có thai, người già" như một quy định mà lẽ ra không cần câu trên bởi đó là chuyện tất nhiên của hành khách có văn hóa. Vậy mà quy định đã có nhưng những đối tượng ưu tiên trên vẫn cứ phải bỏ tiền ra mua chỗ ngồi từ mấy tay bặm trợn chiếm chỗ trên các chuyến xe đông khách, đi đường dài.

Nhà tôi ở Đăk Lăk nhưng từ khi tách tỉnh được phân công làm việc ở Đăk Nông. Cuối tuần về nhà là một cực hình đối với tôi  khi phải đi xe buýt tuyến Đăk Nông - Đăk Lăk bởi người như tôi khá nhiều. Xe buýt đến, khách chưa kịp bước xuống xe thì ở phía dưới đã ào lên chen nhau tìm chỗ ngồi. Tiếng la hét do bị giẫm đạp lên chân, tiếng kêu la bị móc túi, tiếng trẻ con khóc và tiếng những người phụ nữ mang thai kêu cứu vì bị chen lấn tạo nên những âm thanh hỗn độn kinh người.

Tôi có bầu chưa đến kỳ nghỉ sinh nên vẫn phải đi làm mỗi khi  bước lên xe về nhà chiều thứ sáu luôn bị một nhóm người toàn đàn ông, thanh niên lực lưỡng lấn dạt ra ngoài chúi đầu suýt ngã. Rất sợ sảy thai nên tôi cứ phải đợi mọi người lên hết rồi mới lên và tất nhiên không thể có chỗ ngồi. Thấy tôi, có người đàn ông mắng: "Có bầu vượt mặt thế kia còn leo lên xe buýt làm gì?". Nhìn khắp xe tôi thấy đàn ông ngồi trên ghế, nhiều phụ nữ có thai như tôi hoặc có con nhỏ đi tới đi lui thương lượng tìm chỗ ngồi. Tôi nghĩ người đàn ông này sẽ nhường chỗ nào ngờ anh ta ra giá  "5.000 đồng"- "Dạ, là sao ạ?"- "Cô ở trên trời rơi xuống hả. Cô đưa đây 5.000 đồng tôi nhường lại chỗ ngồi cho".

Đường xa, muốn giữ thai, tôi đành đưa 5.000 đồng, người đàn ông lập tức rời chỗ ngồi nhảy xuống xe. Tôi nhìn lên phía trên, những gã đàn ông bặm trợn đã chiếm ghế trên xe đều biến đi đâu mất, thay vào đó là những người thuộc diện ưu tiên như có con nhỏ, già cả. Tài xế, lơ xe biết việc bán chỗ ngồi này nhưng không dám tỏ thái độ vì sợ bị trả thù. Còn hành khách đi xe thì phần lớn tặc lưỡi cho qua chuyện: Tiền "mua chỗ" là một phần nhưng điều khiến tôi bức xúc nhất là có loại người cậy sức khỏe để kiếm tiền vô lý như một nghề mà không có ai xử lý.

Trương Thị Hồng Nhung

Rất tiếc chị Hồng Nhung không ghi số xe buýt trên và đề nghị không đăng địa chỉ vì sợ bị trả thù. Thiết nghĩ không phải là chuyện cá biệt trên một chuyến xe nào đó và đây không chỉ là “Văn hóa xe buýt” mà còn là vấn đề ANTT trong xã hội. Xin chuyển phản ánh trên tới công an bến xe Đăk Nông để có biện pháp thiết lập lại trật tự.  BĐ – XH


Ý kiến của bạn