DÒNG SỰ KIỆN

Đường dây nóng:

1900 90 95 duongdaynongyte@gmail.com
0901727659 bandientuskds@gmail.com
Mốt của lão Khoa
Nhà thơ Trần Đăng Khoa - 08:46 05/03/2018 GMT+7
Suckhoedoisong.vn - Chú Khoa ơi! Cháu đã mấy lần nghe chú nói chuyện. Cháu thấy nhiều lần chú diện bồ đồ lính. Chú thích trang phục quân đội hay đấy là mốt của chú? Trịnh Thị Vi (16 Thụy Khuê, Hà Nội)

Nhà thơ Trần Đăng Khoa:

Chẳng phải thế đâu, cháu ạ. Anh bạn chú là thợ may. Gặp chú lần nào, anh cũng cằn nhằn: “Cậu thật chẳng còn ra làm sao cả. Giản dị không có nghĩa là luộm thuộm, cẩu thả. Mình mặc đẹp, lịch sự, không phải là đỏm dáng. Đấy là mình tôn trọng mọi người. Cậu thì cứ coi thiên hạ bằng nửa con mắt...”. “Gớm, có gì mà ông kết tội tôi nặng thế? Tôi cũng là thằng diêm dúa, đỏm dáng lắm đấy! Nhưng mà thử hết rồi. Chẳng có bộ trang phục nào được cả. Khoác com-lê thì trông cứ như ông Tây gỗ. Diện thường phục thì hóa ra thằng bù nhìn canh dưa, ban ngày dọa trâu bò, gà vịt, ban đêm dọa người. Trông nghịch mắt lắm. Thôi đành bốn mùa quần áo lính, không quân hàm quân hiệu, cứ như anh cựu chiến binh buôn dưa lê. Xem ra cái “mốt” ấy lại hợp với bộ mặt rất khó xác định niên đại của mình”. “Cậu thật chả hiểu gì cả. - anh bạn chú lại cười - Cậu không tìm được bộ cánh nào phù hợp, vì cậu chỉ tìm đến cửa hàng quần áo may sẵn. Quần áo may sẵn là trang phục dành cho tất cả mọi người, trừ cậu. Vì cậu cóc phải người. Cậu là ma quỷ. Là người ngoài hành tinh...”. Chú trố mắt kinh ngạc nhìn ông bạn đã biến thành thầy phù thủy với bao nhiêu lý luận bùa ngải. “Thật đấy! Tớ không đùa đâu. Để có được bộ trang phục thật hợp với mình, cậu phải chịu khó tìm đến các nhà tạo mốt!”.

Một lần Lão Khoa đi “đắp lụa”.

Một lần Lão Khoa đi “đắp lụa”.

Lại thế nữa. Xưa nay, chú cứ hình dung nhà tạo mốt là chuyên gia thẩm mỹ, dùng vải vóc tôn vinh những đường nét óng nuột, mềm mại của các mỹ nhân hay dáng vẻ sang trọng của các ông quý phái. Hóa ra nhầm, giời ạ! Cứ như lời lão phù thủy bạn chú thì nhà tạo mốt chính là đại gia chuyên sắm trang phục cho... ma quỷ. Nghe mà rùng rợn quá! “Cậu đừng có xuyên tạc tớ nhé, - ông bạn chú nói - kẻo rồi các nhà tạo mốt họ lại nổi giận, cho là tớ nói xằng. Thú thật với cậu, tớ luôn săn đuổi mốt. Theo dõi mốt cũng hay lắm. Tớ không tin lại có những bộ mốt bày bán sẵn, dùng chung cho tất cả mọi người như một thứ cơm bụi. Nhà tạo mốt là người sáng tác trang phục dựa theo từng vóc dáng cụ thể. Đối tượng chính của họ là con người. Họ dùng vải vóc để phô ra vẻ đẹp của con người và giấu đi những khiếm khuyết. Quần áo nhằm tôn vinh con người, chứ không phải con người tôn vinh quần áo. Xem nhiều buổi biểu diễn thời trang, tớ khiếp quá, vì chẳng thấy người đâu cả, chỉ có những bộ trang phục đi phơ phất như ma. Không thể gọi những ông bà thợ may phố huyện ấy là các nhà tạo mốt được. Vì họ đã biến những cô người mẫu xinh đẹp duyên dáng thành những cái cọc di động, treo mắc những tấm vải xanh đỏ, rùm ròa, te tua.

Ông bạn chú tỏ ra rất sùng bái các nhà tạo mốt. Cứ như lời bác ấy, chỉ cần nhà tạo mốt lé mắt đến thôi là lập tức, chú sẽ lên đến “mấy chân kính”. Người đẹp vì lụa mà.

Thế rồi, bác ấy quyết định đưa chú đi “đắp lụa”. Bác ấy dẫn chú đến một cửa hiệu tạo mốt có tiếng của đất Hà thành. Và rồi nửa tháng sau, bác ấy lại đưa chú đến lấy trang phục, rồi chính tự tay bác ấy chỉnh đốn trang phục cho chú: “Tuyệt. Trông cậu cứ như một chính khách ấy. Hóa ra cậu thuộc hạng đẹp giai, chứ đâu có xoàng. Chỉ tiếc là cậu không biết cách ăn mặc. Đấy, cậu thử ra gương soi xem có đúng là cậu vừa lột xác không nào?”.

Chú hồi hộp đến trước gương. Quả là chú vừa “lột xác” thật. Trong gương, lù lù một cái chum biết đeo cà vạt và đội mũ nồi...

Nhà thơ Trần Đăng Khoa

Tin liên quan
Tin chân bài
Bình luận
  • Mai Thanh Xuân (MTL@hotmail.com)
    Lao Khoa -"thân` dông` tho* " cua nhung thê' hê thanh niên thâp niên thoi khang' chiên' chông' My cua chung' tôi dây'. Luôn tu* trào bôi bac' minh` voi giong van hài huoc ,"thôn thôn" nhung doc xong thi` dôc gia không khoi mim cuoi vui vui. Hay giu* mai phong dô nhé,TDK
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem thêm