Mình đọc được sự mệt mỏi và chán nản trên khuôn mặt của người nhà bệnh nhân. Khoảng 10h, mẹ bệnh nhân bước vào phòng mình và nói với giọng buồn buồn: “Mong bác sĩ thông cảm, chúng tôi biết bác sĩ rất nhiệt tình, cố gắng điều trị cho cháu nhưng cháu nằm viện hơn một tháng rồi không đỡ, chúng tôi sốt ruột quá, hơn nữa lại do ông bà nội cháu quyết định nên tôi xin bác sĩ cho cháu ra viện hôm nay, chúng tôi về vừa kết hợp duy tâm duy vật, ở nhà đã chuẩn bị lễ đầy đủ rồi, chúng tôi muốn cúng cho cháu!”.
Mình nói: “Tôi tôn trọng quyết định của gia đình, nhưng sao chị không để cháu ở đây điều trị và nếu ông bà ở nhà muốn làm lễ thì cứ làm cho cháu, việc gì phải ra viện?”.
Bố bệnh nhân nói: “Nhưng ông bà cháu bảo phải đưa cháu về thì mới có thể làm lễ được!”. Chẳng còn cách nào khác, mình đành phải cho bệnh nhân ra viện, vừa buồn vừa thấy thương cho cậu bé. Mọi việc là do người lớn quyết định mà! Mình chỉ biết kê cho bệnh nhân đơn thuốc và dặn dò bố bệnh nhân phải cho cháu tiếp tục uống thuốc và khám lại nếu không bệnh sẽ nặng lên với hy vọng là em sẽ được điều trị tiếp sau khi ra viện. Hai tuần sau, hai bố con lên viện vào gặp bác sĩ khám lại. Gặp lại em, mình thấy tình trạng bệnh của em đã đỡ, ăn được ngủ được, em không còn những hoang tưởng tự cao, không còn cho là mình tài giỏi, có người tìm cách theo dõi và làm hại em nữa. Tuy nhiên có những lúc em vẫn còn chưa kiểm soát được hành vi của mình. Bố em nói: “Mong bác sĩ thông cảm, cũng là chiều theo ý các cụ, chứ tôi cũng biết là bệnh này phải uống thuốc, nhưng không nghe lời ông bà nội cháu thì cũng không được. Thôi bác sĩ cứ hết lòng giúp đỡ, điều trị cho cháu, hết thuốc tôi lại cho cháu lên khám lại”.
Bố em hỏi thêm: “Tôi vẫn muốn cho cháu đi học, vậy cháu có thể đi học được không?”. Mình trả lời: “Được anh ạ, đi học chính là một phần của điều trị bệnh, đối với loại bệnh này, uống thuốc chưa đủ mà còn phải tái hòa nhập lại với xã hội và đi học là một liệu pháp tốt để cho cháu hòa nhập và giao tiếp với bạn bè, xã hội. Hai bố con ra về với nét mặt rạng rỡ hơn, mình cũng cảm thấy vui vui, hy vọng là năm sau, mình sẽ gặp lại một cậu sinh viên Đại học Bách khoa như mơ ước của em.
BS. Trịnh Thị Bích Huyền