Luôn khao khát cống hiến cho Tổ quốc

Văn hóa – Giải trí
Sinh ra trên vùng quê nghèo lam lũ, ký ức tuổi thơ tuy không khắc nghiệt nhưng cũng không tránh khỏi khốn khó. Để có thể tồn tại, chị Nguyễn Thị Nguyệt Ánh cũng phải bôn ba,

Sinh ra trên vùng quê nghèo lam lũ, ký ức tuổi thơ tuy không khắc nghiệt nhưng cũng không tránh khỏi khốn khó. Để có thể tồn tại, chị Nguyễn Thị Nguyệt Ánh cũng phải bôn ba, nay chỗ nọ mai chỗ kia kiếm miếng cơm, đồng tiền phụ giúp cha mẹ nuôi 5 anh chị em. Rồi định mệnh đến, chị gặp tai nạn, vĩnh viễn mất đi một chân. Nhưng bằng nghị lực và niềm đam mê của mình chị đã vượt lên số phận, tạo tiếng vang và mang về rất nhiều "vàng" cho Đoàn thể thao khuyết tật Việt Nam.

Nỗ lực giành huy chương vàng đầu tiên

Sau thời khắc định mệnh vào năm 1993 khi chị bị tai nạn giao thông và mất đi một chân, được sự giới thiệu của một giáo sư y học người nước ngoài đến Trung tâm đào tạo kỹ thuật chỉnh hình, chị bắt đầu cuộc sống mới với những bước đi tròng trành trên chiếc chân giả. Nước mắt rơi hằng đêm khi nghĩ về đời con gái "cụt chân", nhưng khóc chán cũng thành chai sạn, chị đã quyết tâm đứng dậy vì chính bản thân và người thân của chị.

Nhắc lại ký ức cũ, chị Ánh tâm sự, mải miết lao vào cuộc sống để mưu sinh, năm 1996, xem được cuộc thi thể thao của những người khuyết tật trên tivi thế là khát vọng điền kinh thời học sinh trong chị lại ngùn ngụt bừng lên. Nhưng nghĩ đến đôi chân không còn nguyên vẹn, lòng chị nhói đau đến trào nước mắt. Nhớ lại thời cắp sách tới trường, hồi đó chị được nhà trường cử đi thi các môn: chạy, nhảy cao, nhảy xa... không có thời gian tập, chị tranh thủ buổi trưa tìm đến cái hố cát của nhà trường mà luyện. Biết niềm đam mê của em, người anh trai ruột đã động viên: "Anh sẽ đưa em đi tìm một nơi dành cho em, em còn cả đôi tay cơ mà. Đôi tay ấy sẽ làm được rất nhiều chuyện". Sau hai ngày anh em lang thang ở nội thành dò hỏi, cuối cùng chị xin được vào Câu lạc bộ Khúc Hạo. Được sự giúp đỡ nhiệt tình của huấn luyện viên Ngô Anh Tuấn, chị đã có tên trong câu lạc bộ. Từ ngày ấy, chị rất chăm chỉ đạp xe 15 cây số từ nhà đến trung tâm, rồi háo hức mỗi ngày 2 tiếng làm quen với chiếc xe lăn. Lúc đầu còn đau cơ tay, cơ chân, vài ngày sau quen dần rồi cảm thấy 120 phút là quá ít. Vậy là chị bày tỏ mượn xe về tập. Với nỗ lực không biết mệt mỏi ấy, chỉ sau hai tháng, chị tham gia cuộc đua đầu tiên tại Quảng Trị. Lúc đầu chỉ có ý đua để lấy kinh nghiệm, không ngờ chị lại giành giải Nhì toàn quốc môn xe lăn nữ 3km. Bất ngờ ấy đã đem lại cho chị niềm vui và có thêm quyết tâm cho những cuộc đua sau này. Huy chương vàng đến với chị ngay trong tháng 10 năm đó tại cuộc thi toàn quốc môn xe lăn nữ 10km.

 Các con của chị Ánh luôn tự hào với bề dày thành tích của mẹ.

Sự đồng cảm vợ chồng góp phần nối tiếp thành công

Trải qua 13 năm thi đấu, chị Nguyễn Thị Nguyệt Ánh đã đem về biết bao huy chương vàng cho Đội tuyển thể thao khuyết tật Việt Nam. Tên tuổi của chị đã thành niềm tự hào cho người Việt Nam tại các đấu trường Đông Nam Á, châu Á và thế giới. Trong hai năm liên tiếp, 2000 và 2001 chị đều giành giải Nhất cuộc thi Marathon New York và Achilles Marathon New York diễn ra tại Mỹ. Chị còn được Thị trưởng thành phố New York Rudolph Giuliani tặng chiếc Chìa khóa vàng của tòa thị chính.

Gần 40 tuổi, chị đã có gia đình và hai con nhỏ, cháu nhỏ học lớp 2, cháu lớn học lớp 4. Người bạn đời của chị cũng bị mất hai chân, hai người đã đến với nhau bằng sự đồng cảm và khát vọng sống. Chị kể: Chồng và mẹ chồng thương chị lắm, là chỗ dựa ở hậu phương của chị.

Với niềm đam mê của mình, chị Ánh đã vượt qua những thời khắc khó khăn nhất, cống hiến cho đất nước với tất cả những gì mình có thể. Dù khuyết tật nhưng tình nghĩa sâu đậm của người nữ VĐV xe lăn chưa bao giờ để cho chồng và hai con thiếu thốn về tình cảm cũng như vật chất, hàng đêm chị vẫn lo toan cho mái ấm gia đình nhỏ của mình. Chúng tôi đọc được trong đôi mắt chị một điều lớn lao rằng: chị luôn khát khao cống hiến cho Tổ quốc.  

Lập Trâm


Ý kiến của bạn