Theo các ước tính, PL-17 có đường kính khoảng 305 mm và dài gần 5,8 mét – lớn hơn đáng kể so với hầu hết các loại tên lửa không đối không hiện nay.

Tên lửa PL-17 và máy bay chiến đấu J-16. (Nguồn: MW)
PL-17 lần đầu xuất hiện vào năm 2016 khi được thử nghiệm trên tiêm kích J-16. Đến tháng 12/2023, hình ảnh các máy bay J-16 đang hoạt động mang theo PL-17 cùng các loại tên lửa khác như PL-15 (tầm xa), PL-12 (tầm trung) và PL-10 (tầm ngắn) mới được công bố rộng rãi. Dù vậy, PL-17 vẫn là một trong những vũ khí bí ẩn nhất của Trung Quốc, hiếm khi xuất hiện trong các cuộc duyệt binh hay video chính thức của không quân nước này.
Giới chuyên gia ước tính PL-17 có tầm bắn lên tới khoảng 500 km – vượt xa các đối thủ nổi bật hiện nay như R-37M của Nga hay AIM-174 của Mỹ. Mặc dù tiêm kích J-16 không thể bay cao và nhanh như máy bay đánh chặn MiG-31BM của Nga, nhưng thiết kế tiên tiến của PL-17 được cho là đủ để bù đắp hạn chế này.
Một điểm mạnh quan trọng của tên lửa Trung Quốc nằm ở hệ thống dẫn đường hiện đại. PL-17 được cho là sử dụng radar mảng quét điện tử chủ động (AESA) kết hợp đầu dò hồng ngoại, cho phép dẫn hướng kép, tăng khả năng chống nhiễu và tránh mồi bẫy của đối phương.
Bản thân J-16 cũng là nền tảng phóng rất mạnh. Máy bay này có tầm bay xa hơn đáng kể so với các tiêm kích phương Tây, với bán kính chiến đấu được cho là gấp đôi F-35 và F-22. Radar trên J-16 có kích thước lớn hơn nhiều so với radar của F-35, giúp phát hiện mục tiêu ở khoảng cách xa hơn.
Hiện J-16 là loại tiêm kích có khả năng mang tải vũ khí lớn nhất của Trung Quốc và đang được sản xuất với tốc độ rất cao. Ước tính đã có hơn 450 chiếc J-16 đang hoạt động, chỉ xếp sau J-20 của Trung Quốc và F-35 của Mỹ về số lượng tăng trưởng.
Với radar cỡ lớn, J-16 được cho là có thể trực tiếp dẫn đường cho PL-17 tấn công các mục tiêu cỡ máy bay chiến đấu không tàng hình ở cự ly khoảng 400 km. Đối với mục tiêu ở xa hơn hoặc các máy bay tàng hình, tên lửa sẽ cần dữ liệu từ các cảm biến bên ngoài.
Trung Quốc hiện sở hữu mạng lưới máy bay cảnh báo sớm và kiểm soát trên không (AEW&C) lớn và hiện đại nhất thế giới, bao gồm KJ-500 và mẫu KJ-3000 đang được phát triển. Ngoài ra, các tiêm kích tàng hình thế hệ mới như J-20 và J-35 có thể tiếp cận gần mục tiêu hơn nhờ khả năng tàng hình, sau đó truyền dữ liệu dẫn bắn cho PL-17 phóng từ J-16 ở khoảng cách an toàn.
Trong các kịch bản xung đột tiềm tàng tại khu vực Thái Bình Dương, PL-17 được đánh giá sẽ đóng vai trò đặc biệt nguy hiểm đối với phương Tây. Không quân Mỹ và đồng minh phụ thuộc rất nhiều vào các máy bay hỗ trợ cỡ lớn như máy bay cảnh báo sớm E-3 Sentry hay máy bay tiếp dầu KC-135, những mục tiêu có kích thước lớn và dễ bị phát hiện.
Do tiêm kích phương Tây có radar nhỏ hơn và tầm bay ngắn hơn so với các đối thủ Trung Quốc và Nga, các máy bay hỗ trợ này gần như không thể thiếu. Chính vì vậy, J-16 mang PL-17 được xem là một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với hệ thống tác chiến trên không của phương Tây ở Tây Thái Bình Dương.
