Làm thực chất và giám sát thực tế

Tin nóng y tế
Điện Biên là một tỉnh miền núi, nơi có nhiều đồng bào dân tộc cùng sinh sống, việc phòng chống bệnh tay - chân - miệng (TCM) tại địa bàn này có nhiều khó khăn, phức tạp, bởi địa bàn rộng, nhiều vùng đặc biệt khó khăn.

(SKDS) –  Điện Biên là một tỉnh miền núi, nơi có nhiều đồng bào dân tộc cùng sinh sống, việc phòng chống bệnh tay - chân - miệng (TCM) tại địa bàn này có nhiều khó khăn, phức tạp, bởi địa bàn rộng, nhiều vùng đặc biệt khó khăn. Tuy vậy, trong những năm qua, dù số ca mắc TCM của Điện Biên khá cao nhưng không có ca tử vong. Điều gì đã giúp Điện Biên xử lý tốt bệnh TCM? Phóng viên báo SK&ĐS đã có cuộc phỏng vấn ông Phạm Xuân Kôi, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Điện Biên.

PV: Thưa ông, được biết bệnh TCM trong năm 2011 và những tháng vừa qua của năm 2012 ở Điện Biên diễn biến rất phức tạp, ông có thể nói rõ hơn về bệnh TCM ở tỉnh như thế nào?

 Ông Phạm Xuân Kôi.
Ông Phạm Xuân Kôi:
Theo báo cáo của Sở Y tế Điện Biên, trong năm 2011 đã có 28 trường hợp mắc bệnh TCM, trong 5 tháng đầu năm 2012 dịch bệnh vẫn tiếp diễn và có xu hướng tăng nhanh, đến thời điểm hiện tại, tỉnh Điện Biên đã có 19 trường hợp mắc bệnh, tuy chưa có trường hợp tử vong nhưng cũng đã xuất hiện một số trường hợp bệnh nặng và nguy hiểm. Như vậy, trong những tháng đầu năm 2012, tuy chưa có tử vong do bệnh TCM, song số ca mắc TCM của Điện Biên đã tăng 100% so với cùng kỳ năm 2011.
 
Điều nguy hiểm là bệnh mắc chủ yếu ở trẻ dưới 5 tuổi nên việc chăm sóc và điều trị bệnh có nhiều khó khăn, dễ bị biến chứng nặng nếu không được phát hiện sớm và xử trí kịp thời. Để tăng cường công tác phòng, chống bệnh TCM, tỉnh Điện Biên đã tổ chức Lễ phát động triển khai “Chiến dịch quốc gia phòng, chống bệnh tay chân miệng” trên địa bàn tỉnh với mục đích nhằm nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm của các cấp, các ngành và toàn thể nhân dân trong việc tham gia các hoạt động phòng, chống dịch bệnh.

PV: Giải pháp của Điện Biên với việc phòng ngừa bệnh TCM cho đồng bào dân tộc ít người ở vùng sâu, vùng xa thế nào thưa ông?

Ông Phạm Xuân Kôi: Việc đầu tiên chúng tôi nhận thấy đó là phải phát huy tính chủ động của nhân viên y tế thôn bản. Tập huấn tuyên truyền cho họ để những cán bộ y tế thôn bản hiểu rõ về căn bệnh nguy hiểm này rồi họ phải là những tuyên truyền viên tích cực đến từng nhà người dân hướng dẫn gia đình có con nhỏ tự bảo vệ cho chính con em họ bằng biện pháp đơn giản và rẻ tiền nhất đó là giữ gìn vệ sinh sạch sẽ, trước hết từ chính đôi tay của con em họ. Tôi nghĩ rằng cái khó và vất vả nhất của y tế cơ sở ở những tỉnh nghèo, dân trí còn thấp đó là thái độ của người dân đối với sức khỏe.
 
Dân đau, ốm đến cơ sở y tế có thẻ BHYT là được Nhà nước chi trả toàn bộ, bệnh chưa khỏi đã nằng nặc đòi về vì nhớ nhà, cho dù cán bộ y tế vận động, thuyết phục, hay điều trị thì không mất tiền ăn, tiền thuốc nhưng họ vẫn cứ đòi về nhà, trong khi bệnh chưa khỏi. Đó là điều cực kỳ nguy hiểm, không chỉ riêng bệnh TCM! Vì lẽ đó, để đẩy mạnh công tác truyền thông giáo dục sức khỏe, nội dung tuyên truyền phải tập trung hướng dẫn các biểu hiện bệnh, cách chăm sóc trẻ bị bệnh, các biện pháp vệ sinh cá nhân, rửa tay bằng xà phòng, vệ sinh nguồn nước ăn uống sinh hoạt, vệ sinh đồ dùng, dụng cụ học tập của học sinh...
 
Đối tượng tuyên truyền cần tập trung là các bà mẹ, người chăm sóc trẻ dưới 5 tuổi, giáo viên nhà trẻ, mẫu giáo, trường học và lãnh đạo chính quyền, đoàn thể địa phương. Ngoài phương tiện, hình thức tuyên truyền trên đài, báo, tờ rơi, áp phích... cần chú trọng lồng ghép trong các cuộc họp thôn, bản, tổ dân phố, phát thanh trên hệ thống loa truyền thanh.

PV: Tổ chức Lễ phát động triển khai Chiến dịch quốc gia phòng chống bệnh TCM để kêu gọi sự chung tay vào cuộc của các cấp chính quyền trong phòng chống bệnh TCM mới chỉ là điều kiện cần, quan trọng hơn đó là sự vào cuộc thật sự của chính quyền, đoàn thể…bằng việc làm thiết thực và thực tế. Đối với Điện Biên, chính quyền tỉnh có giải pháp nào không, thưa ông?

Ông Phạm Xuân Kôi: Chúng tôi phân công trách nhiệm rõ ràng cho mỗi ngành. Như ngành y tế phải là nòng cốt, đảm bảo giám sát chặt chẽ tình hình dịch, phát hiện sớm các trường hợp mắc bệnh và xử lý kịp thời, không để dịch lan rộng, hạn chế trường hợp bệnh diễn biến nặng và tử vong xảy ra. Chuẩn bị đầy đủ nhân lực, vật tư, hóa chất phục vụ công tác phòng chống dịch. Phối hợp với UBND các huyện, thị, thành phố và các sở, ngành trong việc chỉ đạo, hỗ trợ chuyên môn kỹ thuật đối với các địa phương, đơn vị, trường học trong công tác phòng, chống dịch.
 
Với ngành giáo dục phải chỉ đạo các đơn vị trực thuộc, nhà trường, nhất là các trường mầm non đưa nội dung phòng chống bệnh TCM vào các hoạt động ngoại khóa bảo đảm tất cả các em học sinh, thầy cô giáo, người chăm sóc trẻ thực hiện tốt vệ sinh cá nhân, vệ sinh đồ dùng, dụng cụ học tập, thực hiện ăn chín, uống sôi; đồng thời theo dõi hàng ngày tình trạng sức khỏe các em học sinh, thông báo cho cơ quan y tế khi phát hiện trường hợp nghi ngờ mắc bệnh.
 
Chủ động đảm bảo nguồn lực ngay tại địa phương, nhất là các cán bộ chuyên môn, tình nguyện viên, tuyên truyền viên; cơ số thuốc, hóa chất, trang bị phòng hộ, phương tiện kỹ thuật để huy động, đáp ứng kịp thời khi có dịch xảy ra. Điều chúng tôi quan tâm, các đơn vị, trường học không chỉ tham gia hưởng ứng mà phải có hoạt động thực tế thường xuyên hàng ngày để phấn đấu giảm ca mắc cũng như hạn chế thấp nhất ca tử vong nếu có.

PV: Xin cảm ơn ông!

      Lê Quang (thực hiện)


Ý kiến của bạn