Chữ nghĩa dùng không cẩn thận, ngôn từ mới xuất hiện không chuẩn từng bị các nhà ngôn ngữ, văn hóa kêu ca rất nhiều: hơi bị, giảm thiểu, thanh kiểm tra, phối kết hợp... có từ đã “chết”, đã bị loại bỏ nhưng có từ vẫn dùng. Từ ngữ có nguồn gốc bên ngoài: trải nghiệm, nhóm lợi ích; thậm chí lai căng: xì tin, tuổi teen... càng làm cho nói và viết thêm phong phú. Và như vậy, công tư có thể hòa nhập lẫn lộn?!
Một lần giao ban cùng Khoa Cấp cứu, sau đêm trực, các cháu phàn nàn: Ít bệnh nhân quá bác ơi. Tôi trả lời với ý định thăm dò: Ít càng đỡ mệt chứ sao? Các cháu nghĩ tôi chưa hiểu vội thanh minh: Sợ bệnh nhân không đến bệnh viện mình. Đó! Bệnh viện công khác hẳn, chỉ cầu mong một đêm trực nhàn hạ, không có bệnh nhân vào cấp cứu, không có bệnh nhân nặng..., bệnh nhân nặng từ tỉnh khác cách xa hàng trăm cây số về còn “dọa”: Chụp phổi nếu không phát hiện gì thêm sẽ cho về... Tôi nói thêm: Muốn người bệnh đến với chúng ta nhiều phải hấp dẫn được họ bằng chất lượng chuyên môn, dịch vụ và thái độ... Ông giám đốc điều hành đã có lời mời bên du lịch vào tổ chức hội thảo. Tôi hoàn toàn nhất trí với ông. Tôi đã được nghe một vị Thứ trưởng Bộ Y tế thuyết trình có đưa hình ảnh nữ chiêu đãi viên hàng không với nụ cười ngàn vàng và đã viết bài Hãy nở nụ cười trước người bệnh. Phải làm theo ngành du lịch. Phải làm theo ngành hàng không. Đi khám chữa bệnh mà như đi du lịch, mà được phục vụ chu đáo như đi tàu bay thì còn gì bằng.
Cần phải bàn đến tính cạnh tranh. Một thành phố nhỏ, nhỏ thôi, có đến cả chục bệnh viện tư và cả chục bệnh viện công nữa cho người bệnh lựa chọn. Bệnh viện công thì không cần hấp dẫn rồi, chỉ phải chống tư tác ở đó thôi... Các bệnh viện tư thì mỗi ông một kiểu. Có ông đặt tên bệnh viện có thêm tên của Sài Gòn hay Hà Nội với cái ý rằng có các bác sĩ ở đó về làm việc... Có ông liệt kê lên tường bệnh viện tất cả những danh hiệu bệnh viện kể cả một danh hiệu ngoài ngành y tế, nếu như làm y tế theo người đời đơm đặt cho cái danh hiệu này thì nguy to. Có ông đề lên biển hiệu: có nhiều bác sĩ giỏi, giàu kinh nghiệm... thực ra không có lấy một mống... Có ông tung lên mạng: Phòng xuất cảnh chỉ làm xuất cảnh cho người đi lao động nước ngoài khám ở bệnh viện của ông. Mánh khóe tăng thu thì đơn giản thôi: tiền khám thì ít nhưng tiền xét nghiệm và tiền thuốc thì nhiều!
Miền Trung xa ngái, tôi đành tạm biệt. Có ngay lời mời cùng nhau xây dựng thương hiệu bệnh viện ở vùng Đông Bắc dựa vào chất lượng tốt về chuyên môn, dịch vụ và thái độ mà toàn ngành đang phấn đấu. Vậy mà, người bệnh có triệu chứng đau dạ dày, tôi chỉ ghi xét nghiệm nội soi, lúc sau có cả kết quả siêu âm bụng và sinh hóa máu. Tôi gặp người ghi thêm xét nghiệm, được giải thích: người bệnh yêu cầu. Xưa tôi đã cố giữ mình không “tư tác”. Nay trôi về biển cũng cố giữ để không bị sóng vùi.
BS. Thành An