Người nước ngoài thông thạo ngôn ngữ hơn người bản xứ không có nhiều. Phần lớn học ngoại ngữ mà thỏ thẻ được như trẻ lên 5 đã là tuyệt rồi. Những người được như người lớn, thậm chí còn giỏi hơn thì thuộc loại siêu quần. Họ phải sống, giao tiếp, suy nghĩ, thậm chí nghiên cứu đủ thời gian cho ngôn ngữ lạ ngấm vào tận xương tủy. Lớt phớt ngoài da thì đào thải ngay. Tài ăn nói và viết lách lại phải dành cho các bậc trí giả, không dành cho những kẻ tầm thường. Xưa người Pháp đã từng thán phục Chủ tịch Hồ Chí Minh và cụ Phạm Quỳnh… đó thôi. Nay không ít người mình đấu khẩu được với người Anh, người Mỹ và cũng đã có người viết truyện bằng tiếng Anh. Vậy một người Canada viết hay hơn người Việt cũng không lấy gì làm lạ.
Nhân sự kiện người nước ngoài xuất sắc chuyển qua luận bàn một chút về người mình sử dụng ngôn ngữ của mình. Có một thời ta rút gọn: thanh kiểm tra, phối kết hợp… Không đồng ý với cách này, nhà văn nọ đã khôi hài: vô duyên có nghĩa rằng vô tư và duyên dáng. Bây giờ lại có xu hướng kéo dài ra. Cũng người dẫn chương trình của Đài VTV1 nói: Cơn dông đã làm đổ ngã nhiều cây cối. Lần khác: vẫn còn nhiều ôtô đậu đỗ dưới lòng đường. Bắt chước cho vui một chút: Hãy rút ngắn gọn hai từ vô tư và duyên dáng!
Người nước ngoài viết tiếng Việt hay hơn người Việt, không lạ. Người Việt giỏi tiếng Anh, Pháp hơn người Anh, Pháp, không lạ. Sự đục tối của ngôn ngữ Việt chuyển từ dạng này qua dạng khác, không lạ. Không giữ được sự trong sáng của ngôn ngữ Việt cũng không có gì lạ.
Chung Chinh