Bác sĩ về bản. Ảnh: TL |
- Xin lỗi! Anh chờ khám bệnh hay đợi ai mà không vào trong kia cho khuất gió, trời rét thế này? - Chị nhân viên y tế vừa hỏi vừa xoay người chỉ tay về phía sảnh chờ.
Câu hỏi làm người đàn ông bị bất ngờ...
- Hình như anh định tìm...? - Chị nhân viên y tế hỏi tiếp nhưng chưa hết câu, người đàn ông đã vội vàng:
- Vâng vâng, tôi tìm chiếc ví vừa đánh rơi, chị ạ!
- Anh có nhớ rơi ở đâu không?
- Tôi không biết rơi chỗ nào, nhưng chắc chắn rơi trong khuôn viên bệnh viện!
- Thế chiếc ví của anh màu gì?
- Màu xanh, màu xanh đã cũ chị ạ!
- Ở đây rét quá. Mời anh vào trong này!
- Chị nhân viên y tế dẫn người đàn ông đi về phía sảnh chờ.
Bác sĩ Dương Văn Thành - Trưởng khoa Chẩn đoán hình ảnh tiếp chuyện người đàn ông “mất ví” tại phòng giao ban với sự hiện diện của y tá trưởng Nguyễn Thị Thu Hà - người nhặt được chiếc ví rơi.
- Anh nói rơi mất ví. Vậy trong ví có những gì, giấy tờ, tiền nong... chẳng hạn?
- Dạ, trong ví em có 5 triệu.
- Anh có thể nói rõ mệnh giá số tiền trong ví?
- Dạ. Hai mươi nhăm tờ loại hai trăm nghìn, bác sĩ ạ!
- Anh nhớ xem, ngoài tiền ra, còn gì nữa không?
- À vâng. Tờ hóa đơn 880.000đ, tiền mua xăng; chiếc chìa khóa xe ô tô...
- Chúng tôi xem ô tô của anh được chứ?
- Chưa, đấy là chìa khóa ô tô của cơ quan; em làm lái xe, bác sĩ ạ! Hôm nay em đi khám bệnh bằng xe máy.
- Xin lỗi! Anh có thể cho xem “giấy phép lái xe”, “giấy chứng minh nhân dân”?
- Vâng ạ. May quá, giấy tờ em để trong túi áo chứ không để trong ví!
Bác sĩ Thành lấy chiếc ví bạc phếch màu xanh cũ kỹ từ trong hộc bàn, đưa trả người đàn ông.
- Đây là ví của anh. Anh kiểm tra lại đi.
Vẻ sung sướng rạng ngời hiện trên nét mặt; người đàn ông vừa trịnh trọng vẻ lễ phép đưa hai tay run run đỡ chiếc ví, vừa rối rít cảm ơn trong hơi thở hào hển gấp gấp của trạng thái cảm động bất ngờ, rồi từ tốn mở ví rút ra hai tờ giấy bạc mệnh giá hai trăm nghìn, khẽ khàng đặt lên bàn.
- Em cảm ơn các bác sĩ. Ba hôm nữa là ngày ông Công, ông Táo; mười hôm nữa là Tết. Hôm nay không có các bác sĩ, vợ chồng con cái em năm nay mất Tết là cái chắc. Gọi là chút lòng thành để các bác sĩ uống nước!
- Cảm ơn anh, chúng tôi gửi lại để anh thêm vào sắm Tết cho các cháu. Mà anh đếm lại xem có đủ 5 triệu không, cả tờ hóa đơn mua xăng, chiếc chìa khóa xe nữa rồi đi khám bệnh kẻo muộn.
- Vâng, Em cảm ơn các bác sĩ. Nhưng, bỗng dưng em thấy hết bệnh, không đau nữa, bác sĩ ạ! - Người đàn ông chân tình thổ lộ và nài nỉ gửi biếu số tiền; nhưng những người thầy thuốc Khoa Chẩn đoán hình ảnh Bệnh viện Bưu điện Hà Nội vẫn nhã nhặn từ chối.
Cử chỉ ân cần thể hiện sự quan tâm, sự cảm thông và lòng bao dung của người thầy thuốc dường như giúp người bệnh vơi bớt một phần bệnh tật. Y đức đã tạo nên điều “diệu kỳ” đó.
Khi y đức (trong nghề nghiệp) và nhân đức (trong đời thường) đồng hành, điều kỳ diệu sẽ nhân lên!
Trân trọng mời quý bạn đọc trong và ngoài nước, các bệnh nhân, thầy thuốc trong cả nước tham gia viết bài cho chuyên mục này. Bài xin gửi về: Diễn đàn “Kỹ năng ứng xử” báo Sức khỏe & Đời sống 138A Giảng Võ, Ba Đình, Hà Nội.
Đăng Châu