Một số vấn đề dinh dưỡng đặt ra trong 10 năm tới
SDDTE vẫn còn ở mức cao so với phân loại của Tổ chức Y tế thế giới và còn có sự khác biệt khá lớn giữa các vùng, miền, đặc biệt là SDD thấp còi - ảnh hưởng đến chiều cao và tầm vóc của người Việt Nam.
Tình trạng thiếu VCDD của người dân, đặc biệt của bà mẹ, trẻ em vẫn còn ở mức cao. Thiếu máu dinh dưỡng ở phụ nữ có thai và trẻ em dưới 5 tuổi, thiếu vitamin A tiền lâm sàng, thiếu i-ốt vẫn còn ở mức có ý nghĩa sức khỏe cộng đồng, nhất là ở các vùng Tây Bắc, Tây Nguyên, miền Trung...
Việt Nam đang đối diện với gánh nặng kép về SDD. Bên cạnh tỷ lệ SDDTE còn ở mức cao thì tỷ lệ thừa cân béo phì và các bệnh mạn tính không lây có liên quan đến dinh dưỡng đang có xu hướng gia tăng ở mọi lứa tuổi, vùng miền, đặc biệt ở các đô thị lớn dẫn đến thay đổi mô hình bệnh tật và tử vong.
Dinh dưỡng học đường chưa được quan tâm và đầu tư đúng mức ảnh hưởng đến sự phát triển về chiều cao ở trẻ, đặc biệt đối với những trẻ bị SDD thể thấp còi khi nhỏ.
Mặt trái của cơ chế thị trường ảnh hưởng sâu sắc đến hệ thống dinh dưỡng lâm sàng và tiết chế trong bệnh viện. Hệ thống này cần được khôi phục và phát triển.
Chiến lược Quốc gia dinh dưỡng (CLQGDD) là một bộ phận không thể tách rời của chiến lược phát triển kinh tế xã hội của đất nước. Trong thời gian qua, với sự quan tâm chỉ đạo, đầu tư của Ðảng và Nhà nước, sự nỗ lực của ngành y tế và sự tham gia tích cực của các ban ngành và toàn xã hội, hầu hết các mục tiêu của CLQGDD giai đoạn 2001 - 2010 đã đạt và vượt chỉ tiêu đề ra. Kiến thức và thực hành dinh dưỡng của người dân đã cải thiện đáng kể. Tỷ lệ suy dinh dưỡng thể nhẹ cân ở trẻ dưới 5 tuổi (SDDTE) đã giảm một cách bền vững từ 31,8% năm 2001 xuống còn 17,5% 2010. Tại Hội nghị lần thứ 35 của Ủy ban Dinh dưỡng của Liên hợp quốc (SNC) được tổ chức tại Hà Nội năm 2008, UNICEF đã đánh giá Việt Nam là một trong các quốc gia giảm suy dinh dưỡng trẻ em liên tục và bền vững. |
PGS.TS. Lê Thị Hợp (Viện trưởng Viện Dinh dưỡng)