- Bà con nông dân ta khổ thật! Cứ được mùa thì rớt giá! Dưa hấu bán được 2.000 đồng/kg tại vườn, trong khi đó giá dưa tại các thành thị đến 8-10.000 đồng/kg. Hành tím bán tại vườn chưa tới 10.000 đồng/kg, mà tại thành thị đến 25.000 đồng/kg... Khoản chênh lệch này nằm gọn trong tay những người lái buôn ép giá chứ nông dân mất công, rồi tiền giống, nước, phân bón không hưởng được bao nhiêu, thậm chí lỗ - Hai Phiếm than thở.
- Thời gian qua xuất hiện nhiều “hiệp sĩ giải cứu” kỳ lạ. Đầu tiên là đoàn thanh niên giải cứu dưa hấu cho nông dân vùng lũ của Quảng Nam. Rồi các bà nội trợ giải cứu hành tây cho nông dân huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng; Lại vẫn các bạn trẻ giải cứu hành tím cho nhiều nông dân ở tỉnh Sóc Trăng...
- Thật cảm động khi người dân trong nước thông cảm và chia sẻ với bà con nhưng liệu có thể có những “hiệp sĩ giải cứu” như thế mãi?
- Sản phẩm làm ra, dù là sản phẩm nông nghiệp cũng phải tuân theo quy luật cung cầu. Nếu sản xuất thừa mứa thì phải chấp nhận ế ẩm.
- Bậy! - Hai Phiếm đập bàn và quát. - Địa phương nào cũng có phòng nông nghiệp, phòng kinh tế... nhưng sao bao năm qua chẳng có phương án nào để giúp nông dân khỏi phải khóc ngay trên cánh đồng khi họ canh tác trúng mùa. Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn có chiến lược gì cho nông dân đầu tư canh tác với tư vấn về nhu cầu tiêu dùng, khả năng bao tiêu sản phẩm?
- Ờ... ờ...! Đúng là các cơ quan chức năng đã quá thụ động, thậm chí trì trệ, không phát huy được chức năng và nhiệm vụ được giao phó để giúp nông dân tổ chức sản xuất.
- Có lẽ phải cần những “hiệp sĩ” đích thực chỉ ra những cán bộ, ban, ngành liên quan có tư duy trì trệ, sáng cắp ô đi - chiều cắp ô về, luôn đổ lỗi cho người khác đối với những vấn đề thuộc lĩnh vực do mình phụ trách và cho họ “về vườn”.
- Được thế thì còn gì bằng!
Cả Nghĩ