Ước vọng
Từ cánh rừng trụi lá
Tiếng gậm nhấm của bầy mối
Như tiếng réo thảng thốt từ đêm đen
Ý nghĩ của những người đàn ông lưng trần
Xoắn vào nỗi khát khao màu xanh nõn
Từ cánh rừng trụi lá
Tiếng trở mình của những già làng tóc trắng
Ước vọng đàn chim cũ quay về
Cất tiếng reo ca trên những nhú chồi mới
Mầm non vươn mình cùng tháng năm
Từ cánh rừng trụi lá
Những người đàn bà hõm mắt ngồi xoa vai
Trỗi dậy nỗi ám ảnh vắt vét từng giọt nước
Rỉ ra từ đất
Cái nhìn thắc thỏm trong mênh mông khô hạn
Từ cánh rừng trụi lá
Những mặc niệm thiêng liêng xưa cũ
Khói nhang bay trên lời khẩn cầu
Ban mai đến theo ánh nhìn trong vắt
Lặn biến dần những ẩn họa.
Vô đề 6
Biết không giữ được tháng ngày
Nỗi buồn như cuốn lịch
Xé tờ này lại nối tiếp tờ kia
Bất an vẫn trở giấc theo mùa
Rồi chúng ta cũng như những thân cây già nua
Không đủ sức bật chồi sau cơn bão
Điều dao cứa
Dành cho nhau làm gì?
Ngày gặp lại sau giông bão
Cầu cho nhau điều bình an nhất
Như sợi tơ lóng lánh sượt vào khe đêm
Thăm thẳm
Vẫn có những chiếc thòng lọng giăng ra mỗi ngày
Bao điều tăm tối giấu sau gương mặt hề
Bao cái siết tay loãng tan vào vô nghĩa
Bàn cân toan tính có thắng được tình sâu?
Những ban mai mở ra từ đêm thâu
Ánh mắt trẻ thơ nỗi hồn nhiên như cỏ
Ánh mắt người già day dứt những buồn vui
Niềm tin thắp lại từ những cơn mưa trái mùa.
Mẹ
Niềm vui như nắng giữa trập trùng ngày bão
Tuổi mẹ cộng thêm bằng chồng chất âu lo
Gánh hàng rong vẹt mòn bao đôi dép
Vị mặn lăn từ kẽ tóc đến bàn chân
Mãi dụm dành, xa lạ quần áo mới
Ngỡ ngàng phố phường, lạ cả bữa ăn ngon
Nồi cơm ủ trong tro rơm ngày ẩm
Mẹ dành về mình phần sống lẫn phần khê
Ước vọng gom trong những cặp sách mới
Mỗi đứa con đều hướng đến một phương
Sinh nhật cuối giữa những ngày vật vã
Cơn đau nhường vài giờ sống mong manh
Tính kỹ càng phần cho con, cho cháu
Và phần cho mình phía cát bụi ngàn năm
Ở cõi khác chỉ mong nhiều nắng ấm
Bước chân mẹ bớt trượt ngã, bớt đau
Trong khói trắng, mùi nhang luôn nhắc nhớ
Nhìn vào tim mình để sống giữa buồn vui.