DÒNG SỰ KIỆN

Đường dây nóng:

1900 90 95 duongdaynongyte@gmail.com
0912101021 bandientuskds@gmail.com
Góc tâm hồn của người thầy thuốc
BS. Hoàng Cương - 07:52 17/07/2020 GMT+7
Suckhoedoisong.vn - Bố tôi sống thọ, trên 80 tuổi là mốc đáng mơ ước với nhiều người, hơn nữa, ông là người nghiện thuốc lá lâu năm, không bao giờ tỏ ra khỏe mạnh... ngay cả khi còn trẻ.

Chàng trai thư sinh, con một thầy lang phố huyện, mẹ mất sớm... Không bao giờ ông nặng quá 50 cân. Cái cơ bắp, xốc vác mà ông không thể có đã chui hết vào trong trở thành cuộc sống nội tâm, tâm hồn, tình cảm... Ông trở thành người sống duy tình, đa cảm, có tâm hồn, kín đáo.

Học ở trường y, ông mê cách vẽ phác của các thầy giải phẫu. Mê và học theo được đầu tiên là năng khiếu rồi sau này thành phẩm chất do tôi luyện mà thành. Ông vẽ tổn thương mắt, hình giải phẫu đẹp và sáng sủa. Thỉnh thoảng vẫn có bệnh nhân lưu được sổ y bạ của ông có hình vẽ tổn thương đáy mắt. Bức họa giải phẫu ông dạy chúng tôi lúc vào nghề không quá phức tạp hay màu mè, chúng đủ để ứng dụng lâm sàng và cắt lớp rất thông minh.

Thăm khám cho bệnh nhi tại Bệnh viện Mắt Trung ương.

Thăm khám cho bệnh nhi tại Bệnh viện Mắt Trung ương.

Giải phẫu học theo từng lát cắt hay lớp nang là cách nắm vấn đề thực tế và dễ nhớ nhất. Thời không có máy ảnh, máy tính, ông là người trang trí cho bảng thông tin của bệnh viện, lo pano áp-phích cho cả những hội nghị lớn của ngành và bệnh viện... Vất vả và kỳ công lắm thay! Chẳng biết họ còn những ai nhưng những ông bạn của bố ở xưởng phim đèn chiếu, các họa sĩ nghiệp dư vẽ bò trên đất suốt đêm khiến tôi nhớ đến tận bây giờ.

Đam mê âm nhạc cũng là một khoảng lớn trong tâm hồn ông. Thủa là sinh viên y, ngoài việc học ngoại ngữ buổi tối, ông còn học violon. Từ violon, ông có tay đàn tốt có thể chơi cả mandolin. Miếng cơm manh áo, sức khỏe kém, đông con thì mang thêm cây đàn và tình yêu âm nhạc làm gì cho mệt? Vậy mà ông vẫn yêu, chơi violon cả trong những đêm mất điện nóng bức thời bao cấp. Cái áo may ô thủng lỗ chỗ như tổ ong, chiếc khăn mùi xoa kê cằm đón mồ hôi, mắt nhắm lim dim đu đưa cùng với cây đàn..., ông thấy khổ hay sướng, chỉ ông mới biết.

2 năm cuối ông nằm giường bệnh, không chơi đàn được nữa. Kho CD nhạc cổ điển của tôi phục vụ ông dưỡng bệnh, có lúc nước mắt của ông ướt khóe mi và mắt khép hờ, ông tiếc nhớ gì không biết, còn tôi chỉ tiếc nhớ ông.

Thơ ca, văn chương, sử sách mỗi thứ ông đam mê thêm một chút. Ông hay trích dẫn thơ, đặc biệt là thơ Hán, thơ tình rồi thơ cách mạng sau này. Có lần tôi hỏi ông có sổ thơ tự sáng tác không? Ông cười buồn mà rằng: Hồi sinh viên có, sau thấy vợ con nheo nhóc khổ sở quá nên đã đốt đi và thề là không thơ thẩn gì nữa. Tội nghiệp ông vẫn yêu thơ mà phải đốt bỏ thơ đi. Cuốn sách Đôi mắt là ngọc của ông có câu vào đề: Nhìn em bé thơ ngây, trong sáng/Cả tương lai sáng lạn đang chờ/Mà sao đôi mắt bé mờ..., tôi biết là ông còn duyên và yêu thơ lắm...

Từ một chàng sinh viên mảnh khảnh hay đọc tấu hài, chơi đàn với các bạn trường y rồi trở thành bố của chúng tôi sau này, tình yêu thương ông là do máu thịt cha con, cảm mến và kính trọng là do phẩm chất vốn có của ông, là cái duyên thẩm thấu của tôi. Lớp bác sĩ như ông dần ra đi theo thời gian để lại những khoảng trống sau lưng khó bù đắp. Họ đều là các bậc cao lão trong ngành y, yêu nước, yêu nghề, y thuật sâu rộng, y đức vẹn toàn, có cuộc sống tâm hồn phong phú, người cha và người ông thân yêu của bao gia đình... 50 năm lẽo đẽo theo cha, được cha yêu và yêu cha lắm thay, nhưng giờ cách trở rồi... cha ơi!

BS. Hoàng Cương

Tin liên quan
Tin chân bài
Bình luận
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem thêm