Anh kể về ông như sau trong một bài tựa bản dịch Lịch sử điện ảnh thế giới của G. Sadoul: Georges Sadoul là một nhà nghiên cứu và phê bình điện ảnh người Pháp có ảnh hưởng khá đậm đến điện ảnh Việt Nam. Cuốn Lịch sử điện ảnh thế giới của ông dịch sang tiếng Việt được sử dụng làm tài liệu giáo khoa cho Trường Đại học Sân khấu và điện ảnh Hà Nội.
Năm 1945, khi nước ta mới giành được độc lập, chúng ta chưa có sẵn một đội ngũ những nhà điện ảnh chuyên nghiệp, chỉ có một số người vốn hoạt động ở các ngành báo chí, nhiếp ảnh, văn học, sân khấu… hăng hái đi tìm hiểu để xây dựng ngành điện ảnh. Trong điều kiện kháng chiến trường kỳ chín năm (1946-1954), các thành phố lớn đều bị chiếm đóng hoặc phá hủy, những người mở đường của điện ảnh Việt Nam đã phải hoạt động trong rừng sâu, tại các chiến khu rải rác từ Việt Bắc tới miền Đông Nam bộ.
Để xây dựng một nền nghệ thuật “quan trọng nhất trong các nghệ thuật”, khi đó, chúng ta chỉ có lập trường tư tưởng và quyết tâm vững chắc, nhưng hầu như không có sách chuyên về điện ảnh để nghiên cứu cũng như không có thiết bị chuyên dùng để quay và chiếu phim.
Trong những ngày ở rừng, những người mở đường của điện ảnh Việt Nam đã vui mừng biết bao khi nhận được từ vùng tạm chiếm gửi ra, khá thất thường, những tờ báo của Đảng Cộng sản Pháp - Nhân đạo (L’Humanité) hoặc Văn học Pháp (Les Lettres Francaises), trong đó có những bài về điện ảnh của Georges Sadoul hoặc đôi cuốn sách về lịch sử điện ảnh đã rách sờn, có khi đã mất bìa, long gáy, không trọn bộ của ông.
Trong lớp người đầu tiên làm điện ảnh Việt Nam, mấy ai không biết đến Georges Sadoul trước khi biết đến những nhà điện ảnh khác ở nước ngoài, mấy ai không tâm đắc với câu vào đề quen thuộc của ông: Một nền nghệ thuật ra đời trước mắt chúng ta (Un art est né sous nos yeux). Đúng vậy! Ở Việt Nam, giới điện ảnh đã xây dựng nền điện ảnh từ hai bàn tay trắng. Do những điều kiện lịch sử cụ thể, Georges Sadoul là một trong những nhà bác học điện ảnh đã cung cấp cho lớp người làm điện ảnh đầu tiên của Việt Nam những kiến thức về điện ảnh thế giới.
Nhiều nhà điện ảnh Việt Nam có cảm tưởng giống tôi: Gặp ông lần đầu tưởng như gặp một người quen cũ, không chỉ vì ta đọc ông nhiều từ trước mà vì ông nhiệt tình với nền điện ảnh của ta. Riêng tôi, từ 1959 - 1964, tôi gặp ông ba lần tại Matxcơva và không bao giờ quên ý ông nhấn mạnh: “Đất nước Việt Nam nằm trên dải đất Đông Dương. Tôi vẫn nghĩ ở giữa hai nền văn hoá lớn Trung Quốc và Ấn Độ, tất chịu nhiều tác động. Vậy mà xem phim Việt Nam, tôi ngạc nhiên và khoan khoái thấy nó chẳng Ấn Độ mà cũng không Trung Quốc!”.
Từ năm 1935, ông đã hoạt động phê bình điện ảnh tại báo hàng tuần của Đảng Cộng sản Pháp - Nhìn trông (Regards). Rồi ông đồng thời là Tổng biên tập tạp chí Màn ảnh Pháp và Chủ tịch Hội Phê bình điện ảnh và giáo sư Trường Đại học Điện ảnh Pháp (IDHEC). Tháng 12/1956, G.Sadoul bảo vệ thành công luận án về sự phát triển điện ảnh giai đoạn 1909-1920 tại Viện Lịch sử nghệ thuật thuộc Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô, được phong học vị tiến sĩ nghệ thuật học. Tác phẩm lớn nhất của ông: Tổng sử Điện ảnh gồm 5 tập, một công trình mà không một bộ sử điện ảnh nào trước nó có thể sánh được.
Theo dõi những bước đi của kỹ thuật điện ảnh, ông luôn chú ý đến những quan hệ chiều ngang của điện ảnh, tìm hiểu xem những hình thức mới có khả năng thể hiện những nội dung gì mới. Ông chứng minh rằng điện ảnh ngay từ buổi sơ khai đã có mối quan hệ với văn nghệ dân gian. Điện ảnh càng phát triển thì càng phá vỡ cái hàng rào giả tạo ngăn cách nó với các ngành khác như văn học, sân khấu, hội họa. Theo ông, điện ảnh hình thành với tư cách là một nghệ thuật trên cơ sở tiếp thu kinh nghiệm sáng tạo hàng nghìn năm của các nghệ thuật khác.