F-14 được chế tạo để bảo vệ các nhóm tác chiến tàu sân bay của Hải quân Mỹ, trong khi F-15 được tối ưu hóa cho nhiệm vụ giành quyền kiểm soát bầu trời của Không quân Mỹ. Chính sự khác biệt về môi trường tác chiến đã tạo nên 2 thiết kế riêng biệt, biến chúng thành những biểu tượng của hàng không quân sự Mỹ.

Tiêm kích F-14. (Ảnh: Không quân Mỹ)
Hai mẫu tiêm kích theo đuổi những hướng phát triển khác nhau
F-14 Tomcat chính thức đi vào hoạt động năm 1974, do hãng Grumman chế tạo. Tổng cộng có 712 chiếc được sản xuất.
Trong khi đó, F-15 Eagle được đưa vào biên chế từ 1976, do McDonnell Douglas phát triển trước khi tập đoàn này được Boeing mua lại vào năm 1997. Tính đến nay, hơn 1.700 chiếc thuộc các biến thể khác nhau đã được chế tạo và dây chuyền sản xuất phiên bản F-15EX Eagle II vẫn đang tiếp tục.
Xét về kích thước, hai máy bay khá tương đồng. F-14 có chiều dài 19,1 m, còn F-15 dài 19,4 m.
Điểm khác biệt lớn nằm ở sải cánh. F-14 sử dụng cánh cụp cánh xòe, có thể thay đổi góc quét trong quá trình bay, với sải cánh từ 11,6 m đến 19,5 m tùy cấu hình. Ngược lại, F-15 sử dụng cánh cố định với sải cánh 13,1 m.
F-14 có trọng lượng cất cánh tối đa khoảng 33,7 tấn, lớn hơn đôi chút so với mức 30,8 tấn của F-15.
Cả hai đều sử dụng hai động cơ phản lực cánh quạt có buồng đốt tăng lực Pratt & Whitney, nhưng F-15 sở hữu động cơ mạnh hơn, giúp đạt tốc độ tối đa khoảng Mach 2,5, trong khi F-14 đạt khoảng Mach 2,34.
F-15 cũng có bán kính chiến đấu lớn hơn, khoảng 1.700 km, gần gấp đôi mức 800 km của F-14. Trần bay của F-15 đạt khoảng 19.800 m, cao hơn đáng kể so với 16.150 m của F-14.
Về hỏa lực, cả hai đều được trang bị pháo M61A1 cỡ 20 mm, nhưng F-15 có thể mang lượng vũ khí lớn hơn, khoảng 7.260 kg, so với 6.580 kg của F-14.
Cách phân biệt F-14 và F-15
Nhìn từ xa, F-14 và F-15 có nhiều nét giống nhau. Cả hai đều sử dụng hai động cơ, hai cánh đuôi đứng và bố trí giá treo vũ khí dưới thân tương đối tương đồng.
Tuy nhiên, đặc điểm dễ nhận biết nhất của F-14 là hệ thống cánh cụp cánh xòe. Khi bay chậm hoặc cất hạ cánh trên tàu sân bay, cánh sẽ mở rộng để tăng lực nâng và độ ổn định. Khi tăng tốc, cánh tự động quét về phía sau nhằm giảm lực cản không khí.
F-15 không có cơ chế này mà sử dụng cánh cố định truyền thống. Ngoài ra, động cơ của F-14 được bố trí cách nhau xa hơn, cửa hút khí nằm thấp hơn và máy bay có móc hãm đuôi để hoạt động trên tàu sân bay. F-15 không có các đặc điểm này vì được thiết kế để cất hạ cánh từ sân bay trên đất liền.
F-14 được thiết kế cho nhiệm vụ đánh chặn tầm xa trên biển. Radar AWG-9 có thể phát hiện mục tiêu ở khoảng cách hơn 160 km, theo dõi đồng thời tới 24 mục tiêu và dẫn bắn nhiều mục tiêu cùng lúc. Khi kết hợp với tên lửa AIM-54 Phoenix có tầm bắn trên 160 km, F-14 trở thành một trong những tiêm kích đánh chặn ngoài tầm nhìn mạnh nhất thời bấy giờ.
Máy bay cũng có tổ lái hai người gồm phi công và sĩ quan điều khiển radar (RIO), giúp xử lý khối lượng công việc lớn trong các nhiệm vụ đánh chặn.
Trong khi đó, F-15 được phát triển với mục tiêu thống trị bầu trời bằng tốc độ, khả năng cơ động và hiệu suất bay cao. Máy bay sử dụng radar APG-63, ban đầu kết hợp với tên lửa AIM-7 Sparrow, trước khi được nâng cấp lên AIM-120 AMRAAM, giúp nâng đáng kể năng lực tác chiến ngoài tầm nhìn.
Không giống F-14, phần lớn các phiên bản F-15 ban đầu chỉ có một phi công, dù một số biến thể sau này được bổ sung thêm ghế thứ hai.
Nếu F-14 và F-15 đối đầu, máy bay nào sẽ chiếm ưu thế?
Trong tác chiến ngoài tầm nhìn, F-14 từng sở hữu lợi thế rất lớn nhờ radar AWG-9 và tên lửa AIM-54 Phoenix, tạo nên khả năng đánh chặn từ khoảng cách mà ít đối thủ cùng thời có thể đạt tới.
Ở cự ly gần, F-14 cũng có khả năng cơ động đáng nể nhờ thiết kế cánh thay đổi góc quét. Các phiên bản F-14A đời đầu sử dụng động cơ TF30 từng gặp hiện tượng mất ổn định máy nén khi cơ động mạnh. Hạn chế này được cải thiện trên các biến thể sau khi chuyển sang động cơ General Electric.
F-15 lại nổi bật với tỷ lệ lực đẩy trên trọng lượng rất cao, tốc độ leo lớn, khả năng giữ năng lượng tốt và hệ thống điều khiển hiệu quả. Những yếu tố này giúp F-15 từ lâu được đánh giá là một trong những tiêm kích không chiến xuất sắc nhất từng được chế tạo, đồng thời có phần nhỉnh hơn F-14 trong các trận không chiến tầm gần.
Dù vậy, việc đặt hai mẫu máy bay này lên bàn cân chỉ mang tính giả định. Chúng không được tạo ra để cạnh tranh trực tiếp với nhau mà phục vụ hai lực lượng khác nhau và đảm nhận những nhiệm vụ khác nhau.