Mùa xuân, tính từ tiết Lập xuân đến tiết Lập hạ, là mùa khởi đầu của một năm. Đó là mùa như y thư cổ Hoàng đế nội kinh đã viết: “3 tháng mùa xuân, băng tuyết đã tan dần, khí dương trong giới tự nhiên bắt đầu thăng phát, vạn vật hồi sinh”. “Thiên nhân tương ứng”, lúc này dương khí trong nhân thể cũng thuận ứng tự nhiên, phát tiết hướng thượng và hướng ngoại. Do vậy, phép dưỡng sinh mùa xuân nói chung và dưỡng sinh tình dục nói riêng phải nắm vững sự thăng phát của khí dương mà xử thế cho phù hợp.
Mùa xuân, tần số sinh hoạt tình dục nên như thế nào?
Có thể nói, đây là một trong những vấn đề trọng yếu của tình dục học hiện đại, vấn đề mà cho tới nay vẫn chưa đạt được sự thống nhất. Có người cho rằng, tần số sinh hoạt bao nhiêu không cần biết chỉ cần sau những cuộc “mây mưa” đó, cơ thể vẫn không có cảm giác mệt mỏi và không làm ảnh hưởng đến chất lượng làm việc của ngày kế tiếp là được. Theo quan niệm của y học cổ truyền, tần số và khả năng sinh hoạt tình dục phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó sự ảnh hưởng của khí hậu thời tiết bốn mùa có ý nghĩa khá quan trọng. Cổ nhân cho rằng, sinh hoạt phòng trung phải thuận theo sự biến đổi của thiên nhiên, phải tuân thủ quy luật “xuân sinh, hạ trưởng, thu thu, đông tàng” (mùa xuân thì sinh ra, mùa hạ thì trưởng thành, mùa thu thì thu liễm, mùa đông thì bế tàng).
Mùa xuân, sinh hoạt tình dục cần kiêng kị gì?
Theo tư tưởng “thiên nhân hợp nhất”, “thiên nhân tương ứng”, các sách cổ như Ngọc phòng bí điển, Động huyền tử… khi bàn đến thuật phòng trung đều cho rằng: mùa xuân quay về hướng đông, xuân thuộc mộc và đông cũng thuộc mộc nên việc sinh hoạt tình dục là rất có ích, đặc biệt là vào các năm Giáp, Ất (Giáp và Ất đều thuộc mộc). Tuy nhiên, phép dưỡng sinh tình dục mùa xuân cũng cần phải chú ý một số vấn đề như sau:
- Cần hết sức chú ý yếu tố tâm lý, tinh thần trong sinh hoạt tình dục, bởi lẽ mùa xuân phải luôn luôn nghĩ đến chữ “sinh”, “sinh để cho chí sinh”, “chí sinh” nghĩa là làm cho ý chí của mình phát sinh, đừng để cho tâm trạng bị uất ức, phải khoan dung, khoáng đạt, lạc quan vui vẻ, khiến cho tình ý được cởi mở, phải “giới nộ”, nghĩa là biết kiềm chế, chớ nổi giận. Mùa xuân ứng với can mộc, uất ức và giận dữ rất dễ làm thương tổn tạng can, can tổn thương sẽ làm phát sinh nhiều bệnh lý tình dục như di tinh, huyết tinh, xuất tinh sớm…
- Không nên sinh hoạt tình dục trong những ngày lạnh lẽo hoặc trong điều kiện quá lạnh vì có thể mắc chứng liệt dương ở nam và lãnh đạm ở nữ.
- Không nên “động phòng” khi đã uống quá nhiều rượu và ăn quá nhiều đồ ăn ngọt béo vì rượu là thứ đại nhiệt có thể gây rối loạn tình dục và chất lượng tinh trùng; thức ăn ngọt béo dễ sinh nhiệt, sinh đàm, “đàm có thể sinh ra trăm bệnh trên đời”.
- Theo cổ nhân, giai đoạn cuối xuân đầu hạ, vào những ngày bắt đầu có mưa rào sấm chớp thì không nên sinh hoạt tình dục và càng không nên thụ thai vì động phòng lúc này dễ làm cho huyết mạch bị rối loạn và nếu thụ thai thì đứa trẻ sinh ra thường ốm yếu, dễ mắc các chứng điên cuồng, thủy thũng…
- Cuối cùng, mặc dù mùa xuân là mùa “liều lượng” phòng trung có thể tăng lên nhưng cũng không vì thế mà lạm dụng, phóng túng vô độ, bởi lẽ mọi sự “thái quá” đều có thể phát sinh “bất cập”.
ThS. Hoàng Khánh Toàn