Vài tháng nay, các thùng chứa sơn cặn, giẻ, bọc nilông dính sơn, hộp nhựa đựng sơn... từ Công ty TNHH 4 Oranges, có trụ sở tại Long An, được chuyển về huyện Bình Chánh. Tại đây, thùng chứa sơn được chuyển thành phế liệu, còn chất thải được dùng san lấp mặt ruộng trũng thuộc ấp 4, xã Phạm Văn Hai.
Chất thải nguy hại đổ ra ruộng
Điểm đến của hàng chục chuyến xe tải chứa đầy chất thải là khu đất công, trước đây vốn là khu vực nhà máy lọc nước sinh hoạt của xã Phạm Văn Hai, huyện Bình Chánh. Sau khi ngừng hoạt động, khu đất này được ông Nguyễn Trọng Nghĩa, quê Thanh Hóa, thuê lại làm xưởng thu mua phế liệu. Theo ông Nghĩa: Biết nhà máy sản xuất của Công ty TNHH 4 Oranges, có trụ sở tại Khu công nghiệp Đức Hòa 1 - thuộc địa bàn xã Đức Hòa Đông, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, có nguồn thùng phuy, lon sơn bằng sắt và nhựa cần bán nên ông đã đến liên hệ xin mua với giá khoảng 1.000 đồng/kg. Ngoài ra, ông còn nhận các chất thải khác như: bùn sơn, bột đá, bột sơn... từ nhà máy này đưa về để xử lý. Theo lịch trình, 3 lần/tuần, chiếc xe tải mang biển kiểm soát 54X-2398 do ông đứng tên lần lượt vận chuyển lượng chất thải này về xưởng phế liệu để phân loại xử lý.
Ghi nhận tại bãi đổ cho thấy, hàng ngàn thùng, lon sơn cặn nằm ngổn ngang, chồng chất trên diện tích khoảng vài trăm mét vuông. Chất thải được đổ nhiều đến mức, chất bột màu trắng đục tràn ra mấp mé mép đường nhựa. Nếu đứng lâu, người ta sẽ bị váng đầu vì mùi hắc của hóa chất bốc lên. Ngay cả ngôi nhà tạm được làm nơi trú chân của những người trông coi xưởng phế liệu, là một núi phải đến hàng ngàn thùng, lon sơn cặn các loại lớn nhỏ từ Expo, Mycolor đến Spec, Boss...
Và điệp khúc đổ lỗi lòng vòng
Tuy nhận xử lý cả núi chất thải nguy hại nhưng ông Nghĩa thừa nhận mình không hề có giấy chứng nhận thu gom, vận chuyển và xử lý rác, chất thải nguy hại. Trước những chứng cứ về vụ bán chất thải nguy hại, ban đầu, bà Nguyễn Thị Thúy Nguyên (Giám đốc nhà máy sản xuất), cùng ông Vũ Ngọc (Phó giám đốc nhà máy phụ trách môi trường) đã tìm cách phủ nhận đưa ra một số hợp đồng nhà máy ký với một doanh nghiệp thu gom, vận chuyển chất thải nguy hại. Chỉ đến khi lực lượng cảnh sát môi trường đưa chiếc xe bị bắt quả tang chở 15 thùng phuy vào đúng nơi buổi sáng đã bốc xếp lên xe thì mọi việc mới sáng tỏ. Trong khuôn viên Nhà máy sơn 4 Oranges, thùng phuy đầu tiên, nặng chừng 60kg, được đổ ra, tất cả là sơn dầu đủ màu sắc, còn tươi ướt nằm lẫn với bao nilông, chảy tràn ra sân. 14 thùng đang trên xe đều giống hệt các thùng trong kho: từ màu sắc, mảnh giấy dán cảnh báo "chất thải nguy hại"... đến chất độc bên trong.
Trước những tang vật trong thùng phuy, bà Nguyên và ông Ngọc mới thừa nhận đây là chất thải nguy hại và đi từ nhà máy ra ngoài. Tuy nhiên, ông Ngọc lại đổ lỗi ngay cho bộ phận quản lý kho chất thải "cho mang ra ngoài sai nguyên tắc" và khẳng định mới mang chất thải nguy hại ra ngoài vài ngày nay. Còn thông tin từ bà Nguyễn Thị Thúy Nguyên, mỗi tháng, nhà máy thải ra từ 4-5 tấn chất thải nguy hại cũng là ảo. Vì đối chiếu với sổ đăng ký chủ nguồn thải tại Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Long An, thì Nhà máy sơn 4 Oranges mỗi tháng thải ra hơn 4.000 tấn chất thải nguy hại.
Thùy Trang