Hai Phiếm xuýt xoa:
- Cảnh đẹp thiên nhiên ở đâu cũng là tài sản vốn liếng để địa phương có thể khai thác sinh lợi nhưng hình như ở ta ít chú ý đến vấn đề này...
- Dễ chỉ mình bác biết?
- Thì những hang động kỳ vĩ nằm trong lòng Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng ở Quảng Bình không phải do địa phương phát hiện ra mà do đoàn thám hiểm của một ông người nước ngoài dẫn đầu cùng Trường ĐH KHTN Hà Nội và người địa phương nhận ra.
- Ai phát hiện ra không quan trọng, miễn là tài sản ấy đang được khai thác!
- Thế nhưng khai thác thế nào khi khách du lịch đến Phong Nha - Kẻ Bàng không chỉ để ngắm hang rồi về!
- Ờ ờ... xem ra phải có một chiến lược khai thác trong kế hoạch du lịch tổng thể thật. Nếu không, du khách chỉ đến một lần hoặc ngắm hang ở Quảng Bình rồi đến chỗ khác tiêu tiền vì ngoài hang động ra chưa có thêm hình thái du lịch khác kết hợp để giữ chân khách, làm khách “thèm” phải quay lại!
- Sao địa phương không kêu gọi đầu tư với một chính sách phát triển du lịch rõ ràng nhỉ! Có thể quảng bá rộng khắp “đặc sản” hang động của mình và tìm thêm nhiều hình thức khác thành một “tua” chỉ trong tỉnh như thêm chuyện du lịch biển, du lịch khám phá hoặc đến thăm quê danh nhân trong tỉnh...
- Hang động khỏi nói nhưng biển Quảng Bình đâu kém nơi khác, rồi bến đò Nhật Lệ, nhà Mẹ Suốt, quê Đại tướng Võ Nguyên Giáp nếu đầu tư và đưa vào khai thác...
- Đúng là còn nhiều chỗ, nhiều điều có thể khai thác du lịch thật...