Có “chạy” vì có đích

Xã hội
SKĐS - Hai Phiếm cằn nhằn: - Khái niệm “chạy” giờ phổ biến quá! Nào là chạy việc, chạy trường, chạy dự án... Đến chức quyền mà cũng chạy thì lạ thật.

- Chạy chức, chạy quyền là tình trạng phổ biến, ai cũng biết nhưng ngăn chặn nó không dễ. Muốn trong sạch và vững mạnh thì đầu tiên phải trị căn bệnh kinh niên này.

- Trị sao được khi chạy chức, chạy quyền cũng là cái nhân để nảy sinh nạn tham nhũng. Người nhận tiền để cho chức là tham nhũng, kẻ bỏ tiền mua chức sau đó phải kiếm tiền để bù lại hồi vốn, tất nhiên phải tham nhũng.Chưa tính chuyện bè cánh, nhóm lợi ích. Tôi bỏ tiền cho anh mua chức, tôi sẽ đòi lại quyền lợi khi anh đã có chức.

- Nói thẳng ra đây là chuyện mua bán , đi đêm nên làm sao phát hiện cán bộ “chạy” mới là chuyện khó. Người chạy không tự khai, và đương nhiên người bán ghế cũng không dại dột khai ra.

- Đã là mua bán thì có kẻ mua phải có người bán. Nhận hối lộ để bán ghế là loại tội phạm có chức vụ. Không có chức có quyền to hơn không thể bán được chức.

- Vâng! Biết được người nào chạy, thì không ai khác hơn chính là người đứng đầu của cơ quan, của địa phương, bộ ngành, có quyền quyết định chiếc ghế. Kẻ chạy chức chỉ đến với người có quyền quyết định, vì vậy, chính người lãnh đạo sẽ phát hiện kẻ chạy chức chứ không ai khác. Gật hay lắc cũng là những người này.

- Vậy thì, điều cốt lõi chính là con người, cụ thể là người lãnh đạo. Lãnh đạo liêm khiết, đạo đức thì không ai mua được, không mở cửa cho ai chạy. Lãnh đạo như vậy ai dám chạy.

- Và phát hiện ra kẻ mua thì cũng phải truy cho tới tận cùng kẻ bán chứ nhỉ!


Cả Nghĩ
Ý kiến của bạn