Ngày....
Chuẩn bị điện não đồ cho bệnh nhân tại BV Tâm thần Hà Nội. Ảnh: PV |
Ngày...
Thân Viết K. - người bệnh đã có nhiều tiến triển tốt, sau nhiều lần báo đón mà gia đình không chịu đến, thế là bệnh viện quyết định cử người đưa bệnh nhân về giao tận gia đình. Sáng sớm nay, Chiến “bòng”, cậu y tá của khoa đã lên sớm chuẩn bị đưa người bệnh đi, còn K. thì đã xúng xính trong bộ quần áo mới của viện cho. Vẻ mặt cậu lộ rõ vẻ bồn chồn của một người con đi xa nay mới được trở về quê hương. Anh Nghĩa trực cấp hai đã dậy sớm, giọng rổn rảng căn dặn K.. Tôi nằm nghe cũng thấy bồi hồi, một cảm giác khó tả, vui buồn lẫn lộn. Mừng cho một người bệnh được trở về cuộc sống đời thường, lo vì khoảng cách của bệnh tật và đời thường còn xa quá, liệu rồi có một trường hợp Đinh Văn H. nữa hay không?
Thay cho lời kết
Còn biết bao những mẩu chuyện vui buồn trong cái chuyên ngành “IC có vấn đề” này mà không thể nào viết hết được. Một năm lại qua đi, những người bệnh tâm thần vẫn tiếp tục nhập viện và chúng tôi hàng ngày vẫn tiếp tục những công việc của mình không biết mệt mỏi.
Với mọi người, tâm thần là một điều gì đó còn ngại ngần, xa cách nếu không muốn nói là còn kỳ thị, xa lánh nó. Với tôi và các đồng nghiệp thì chuyên ngành tâm thần là một ngành còn nhiều khó khăn, nhưng ở đó, chúng tôi là niềm tin và hi vọng của người bệnh, đó là nơi chúng tôi có thể làm đẹp thêm lên phần hồn của những người bệnh, giúp họ tự tin trở về với cuộc sống đời thường. Chúng tôi đã, đang và sẽ luôn làm theo phương châm của người thầy dạy khi mới chập chững bước chân vào chuyên ngành rằng: “Các bạn hãy luôn nghĩ rằng tâm thần chỉ là một bệnh và bệnh nhân tâm thần là những con người bị ốm”.
BS. Nguyễn Hoàng Điệp (Bệnh viện Tâm thần Trung ương I)